UE Global
Translate this webpage (Google Translation):
    »
Choose your language:      

Chọn diễn đàn
Main Forums
English Forum
www.ue-global.com
Forum Français
French Forum
fr.ue-global.com
Diễn đàn Tiếng Việt
Vietnamese Forum
vn.ue-global.com
Русскоязычные форумы
Russian Forum
ru.ue-global.com
Foro en Español
Spanish Forum
es.ue-global.com

Chào mừng bạn đến với UE Global.
Go Back   UE Global > Diễn đàn Nhân Điện Tiếng Việt > Ứng dụng tâm linh vào đời sống

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Công cụ Xếp Bài
Minh Triết trong đời sống
Old 18-11-2009, 10:19 pm  
admin
Administrator
 
admin's Avatar
 

Default Minh Triết trong đời sống
Kính chào các bạn,

Thỉnh thoảng, chúng ta vẫn bắt gặp đâu đó một câu chuyện ngắn, một bài viết hay rất hữu ích cho cuộc sống của chúng ta. Có những câu chuyện rất nhỏ nhưng đôi khi có thể thay đổi một cuộc đời. Chính vì vậy, mình mong rằng nếu ai đó trong chúng ta xem được một câu chuyện hay, ý nghĩa thiết thực, thì hãy chia sẻ điều đó với đồng môn của mình để chúng ta có một cuốc sống hạnh phúc và an vui hơn.

Trân trọng,
admin
__________________
Success is getting what you want,
Happiness is wanting what you get.

thay đổi nội dung bởi: admin, 19-11-2009 lúc 11:14 am.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 7 người đã gửi lời cảm ơn đến admin vì bài post hữu ích này:
Happy (19-11-2009), liem0962 (24-11-2010), macvophong (02-12-2009), nhatthuong54 (23-11-2009), nichiko_27590 (07-12-2009), tuanngan (10-12-2009), tuanvu_quynh1949 (19-11-2009)
Bí Quyết 90/10
Old 18-11-2009, 10:23 pm  
admin
Administrator
 
admin's Avatar
 

Default Bí Quyết 90/10
Để mở màn cho phong trào "Minh Triết trong đời sống", mình xin đóng góp một câu chuyện mà mình mới nhận được qua email:

Trích:
Bí Quyết 90/10

Bí quyết đó là gì?

* 10% cuộc đời là những gì xảy ra với bạn.

* 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy ra đó.

Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :

Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn vô tình làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại sực nhớ mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra.


Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.

Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?

A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con gái bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Hay do bạn gây ra?

Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.

Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”. Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.

Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều. Chúc bạn thành công!

Trích: từ Trang HoaThuyTinh.com
__________________
Success is getting what you want,
Happiness is wanting what you get.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 15 người đã gửi lời cảm ơn đến admin vì bài post hữu ích này:
caominh (13-05-2010), Happy (19-11-2009), hieunc83 (19-11-2009), htxmai2001 (19-11-2009), huongmel58 (02-12-2009), liem0962 (24-11-2010), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), nichiko_27590 (07-12-2009), ThanhLuong (20-12-2009), thanhnha618 (22-11-2009), tuanngan (10-12-2009), tuanvu_quynh1949 (19-11-2009), VoDanh (22-11-2009), wdan801 (16-12-2009)
Ngọn nến không cháy
Old 18-11-2009, 10:32 pm  
admin
Administrator
 
admin's Avatar
 

Default Ngọn nến không cháy
Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.

Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: "Tại sao nến của con lại không cháy?". Bé gái đã đáp rằng: " Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những giọt nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con".

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười.

Trích từ: HoaThuyTinh.com
__________________
Success is getting what you want,
Happiness is wanting what you get.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 15 người đã gửi lời cảm ơn đến admin vì bài post hữu ích này:
caominh (13-05-2010), dung9610 (19-11-2009), hieunc83 (19-11-2009), htxmai2001 (19-11-2009), liem0962 (24-11-2010), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), nhatthuong54 (23-11-2009), nichiko_27590 (07-12-2009), ThanhLuong (20-12-2009), thanhnha618 (22-11-2009), tuanvu_quynh1949 (19-11-2009), Udambara (19-11-2009), VoDanh (22-11-2009), wdan801 (01-12-2010)
Trái tim hoàn hảo
Old 19-11-2009, 9:14 am  
Udambara
Senior Member
 
Udambara's Avatar
 

Default Trái tim hoàn hảo


Cảm ơn admin đã post mục này. Xin được chia sẽ cùng các đồng môn một câu chuyện ngắn Udambara đã sưu tầm được.

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói:" Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim của tôi".

Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói:

- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và những vết cắt.

- Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là mẹ cha, anh chị, bạn bè...Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ,thường thì họ cũng trao lại mẩu tim của họ cho tôi để đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉng thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ lấp đầy những khoảng trống mà tôi luôn đợi chờ.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã chảy trong tim anh.

Theo Trí Quyền ( Quà tặng cuộc sống )
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 10 người đã gửi lời cảm ơn đến Udambara vì bài post hữu ích này:
dung9610 (19-11-2009), htxmai2001 (20-11-2009), liem0962 (24-11-2010), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), ThanhLuong (20-12-2009), thanhnha618 (22-11-2009), tuanvu_quynh1949 (19-11-2009), VoDanh (22-11-2009), wdan801 (01-12-2010)
Trên tuyết
Old 19-11-2009, 9:31 am  
Udambara
Senior Member
 
Udambara's Avatar
 

Default Trên tuyết


Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất trên tuyết.

Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to, vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý đến bà cụ.

Một người mẹ dẫn 2 con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.

Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý.

Bà cụ dùng cả hai tay để cố kéo lại hai vạt áo ngòai, vốn đã đứt hết cả khuy. Bà cụ dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt.

Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà một chút. Tất nhiên là bà già rồi cũng chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà bị bệnh lây nhiếm thì sao...

Một cô gái cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì.

Xe buýt tới, bà cụ nặng nhọc bứơc lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô kia vội vã chạy xuống phía cuối xe ngồi.
Người lái xe khẽ liếc bà cụ và thầm nghĩ "Mình không thích phải nhìn cảnh nghèo khổ này chút nào!"

Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:

- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo chỉ có ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?

Người mẹ hơi ngượng ngập, kéo tay con xuống:

- Andrew, không được chỉ vào người khác! - rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ

- Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ! - Một phụ nữ mặc áo chòang lông thì thầm - con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải!
Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.

- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền! - Một chàng trai ăn mặc bảnh bao chêm vào - nếu bà ấy tiết kiệm từ khi còn trẻ thì đã không phải như bây giờ!

Một doanh nhân hào phóng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ
10$ ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:

- Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi!

Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.

Xe buýt dừng lại khi tới bến, một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng 16-17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh bà đeo ba lô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay chiếc ghế ngang hàng với bà cụ - chiếc ghế đã bị trống từ khi xe buýt mới khởi hành.

Cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất!

Cậu tắt nhạc, cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu để mua được đôi giày này, bạn bè cậu đứa nào cũng khen.

Nhưng rồi cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, ngồi xuống sàn xe, cạnh đôi chân trần của bà cụ đang tím tái đi vì lạnh.

- Bà, cháu có giầy đây này - Cậu nói.

Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng đang co quắp của bà cụ lên đi tất và giày của mình vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ.

Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Cậu đi chân đất, trên tuyết. Hành khách trên xe nhấp nhổm, thò đầu ra cửa, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.

- Cậu ta làm sao thế nhỉ? - Một người lên tiếng hỏi

- Một thiên thần chăng?

- Hay là con trai của chúa?

Nhưng cậu bé con - người lúc đầu chỉ vào bà cụ - quay sang hỏi mẹ:

- Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà, anh ấy cũng chỉ là người bình thường thôi.

Udambara
(sưu tầm)
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 11 người đã gửi lời cảm ơn đến Udambara vì bài post hữu ích này:
dung9610 (19-11-2009), htxmai2001 (20-11-2009), liem0962 (24-11-2010), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), nhatthuong54 (23-11-2009), ThanhLuong (20-12-2009), thanhnha618 (22-11-2009), tuanngan (10-12-2009), tuanvu_quynh1949 (19-11-2009), wdan801 (01-12-2010)
Hai cây lúa
Old 19-11-2009, 9:46 am  
Udambara
Senior Member
 
Udambara's Avatar
 

Default Hai cây lúa

Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.

Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm:

“ Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.

Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới.

Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được gì- nó chết dần chết mòn. Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới...

Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ - đó là sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 6 người đã gửi lời cảm ơn đến Udambara vì bài post hữu ích này:
htxmai2001 (20-11-2009), liem0962 (24-11-2010), macvophong (27-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), ThanhLuong (20-12-2009), tuanvu_quynh1949 (19-11-2009)
Old 19-11-2009, 10:53 am  
tuanvu_quynh1949
Senior Member
 
tuanvu_quynh1949's Avatar
 

Default
Chuyện hài hước từ những cái cây ở ban công
Nguyễn Quang Thiều


Vụ việc ở Đà Lạt người ta đã đánh trốc gốc một cây mai cổ thụ nhiều tuổi nhất được coi là một ông Hoàng hoa mai khiến nhà báo Nguyễn Quang Thiều đau xót. Những hành động tàn phá cây xanh trong các công viên, trên phố, tại các khu rừng... để phục vụ cho cái lợi ích nhỏ nhoi của một số ít cá nhân là thiếu văn hoá, hay là dốt nát? Để có câu trả lời, mời đọc bài viết của nhà báo Nguyễn Quang Thiều.

Hầu hết trên ban công của mỗi ngôi nhà trong thành phố đều có những chậu cây. Chúng ta trồng những chậu cây trên ban công nhà mình để có màu xanh, để chống lại những cơn bão bụi, để chống lại cái nóng hầm hập của mùa hè và để ngắm nhìn nữa.

Vào ngày nghỉ cuối tuần, chúng ta ra tận ngoại thành hoặc bãi sông để lấy đất phù sa. Rồi chúng ta hì hục mồ hôi, mồ kê vác tải đất lên tận ban công tầng 2 tầng 3 và có khi tầng 5. Rồi chúng ta mua cây. Rồi chúng ta trồng. Sáng dậy chúng ta tưới cây dù có thể đến công sở chậm. Chẳng có gì quan trọng. Thiếu gì lý do với lãnh đạo về việc đi làm chậm của mình. Chiều về, chúng ta tưới cho cây trước rồi mới tắm cho mình. Đêm khuya đi ngủ, có người còn tưới cho cây một lần nữa. Khi xa nhà nhiều ngày trở về, nếu thấy cái cây vàng lá hay có vẻ thiếu nước, chúng ta xót xa, than thở và trách móc những người ở nhà không chăm sóc cái cây.

Quả là chúng ta đối xử với những cái cây trên ban công nhà mình như chăm sóc một sinh linh. Sự thật đúng là thế. Nhưng có một sự thật khác nữa. Một sự thật nực cười và thật tồi tệ. Đó là trong khi chúng chăm sóc thái quá những cái cây trên ban công nhà mình thì chúng ta lại thi nhau tàn phá những cái cây khác. Chúng ta tàn phá những cái cây trên phố, quanh hồ nước, trong công viên, cạnh những khu di tích văn hoá hay lịch sử... cho đến phá cả những khu rừng nguyên sinh hàng ngàn hécta.

Ngay cả những bãi cỏ đẹp trong thành phố mà hết thập kỷ này đếnthập kỷ khác chúng ta cứ phải để lù lù một cái biển như một lời van: "Xin đừng dẫm lên cỏ" nhưng chúng ta cứ vô tư dày xéo lên. Cỏ ấy có ở trên ban công nhà mình đâu mà phải gìn giữ. Chúng ta lại thay hết cái biển này đến cái biển khác: "Xin đừng ngắt hoa" nhưng chúng ta cứ ngắt đấy. Hoa đó có phải ở trên ban công nhà mình đâu mà không ngắt. Với những cái biển có dòng chữ ở nước khác: Xin (hãy)... thì tôi coi đó là lời nhắc nhở hoặc là mệnh lệnh. Nhưng ở nước ta thì tôi thấy đó là lời van xin. Thế mà van xin mãi chúng ta cũng chẳng tha cho. Chúng ta thật tồi tệ và đáng hổ thẹn.

Mấy hôm vừa rồi, tôi vừa đọc trên báo thấy ở Đà Lạt người ta đã đánh trốc gốc một cây mai cổ thụ nhiều tuổi nhất được coi là một ông Hoàng hoa mai. Những người có trách nhiệm ở đó giải thích vì cây mai đó nằm trong khu vực của một công trình sắp xây dựng. Hành động đó là vô cảm, thiếu văn hoá hay là dốt nát? Tôi nghĩ bạn đọc đã có câu trả lời.

Nếu họ phải xây dựng một công trình gì đó thì việc đầu tiên họ phải tìm cách bảo vệ cây mai kia trong khu vực xây dựng. Nếu không họ phải di chuyển cây mai ấy đến một nơi an toàn và chăm sóc nó. Quả thực tôi không hiểu được điều này. Nhưng ngẫm cho kỹ thì thấy chẳng có gì khó hiểu với những điều khó hiểu đang xảy ra ở xứ sở này.

Một lần đi trên một đường phố ở Boston - Mỹ, tôi nhìn thấy người ta đóng hộp gỗ quanh những gốc cây. Tôi nghĩ mãi không biết họ làm thế để làm gì bèn hỏi một người bạn Mỹ. Người bạn nói họ bảo vệ những cái cây vì chuẩn bị sửa chữa con đường. Họ sợ khi sửa đường vô tình làm hư hại những cái cây. Nghe vậy, tôi thực sự vừa thấy ngớ ngẩn vừa thấy xẩu hổ vì câu hỏi của mình.

Có nước, ở những khu chim làm tổ nhiều, người ta phải chăng những tấm lưới mềm dưới những vòm cây để những con chim non mùa sinh nở có rơi khỏi tổ cũng không bị trọng thương. Còn chúng ta đang sống với lối sống gì thì ai cũng biết. Trong khi chúng ta bỏ ra hàng có khi đến hàng triệu đồng để sở hữu một con chim trong lồng treo ở ban công và chăm sóc nó hơn cả một người con có hiếu chăm sóc cha mẹ thì chúng ta lại lăm lăm súng hơi săn lùng bắn giết những con chim trong những vòm cây.

Từ ngoài ban công bước vào, chúng ta thấy chính chúng ta hoặc bò rạp mình hoặc thuê những người giúp việc lau sàn nhà lát bằng những viên đá đắt tiền và không cho người khác đi giày dép vào nhà. Tôi đã chứng kiến một ông tỏ ra giận dữ khi mẹ mình đi dép từ ngoài sân vào nhà. Nhưng trong lúc ấy, chúng ta lại ngang nhiên đổ rác tuỳ tiện ra phố và tè bậy cả những nơi công cộng.

Bây giờ, quá nhiều gia đình chúng ta tìm mua đủ loại máy lọc nước cho gia đình nhưng lại công khai làm ô nhiễm nặng nề những hồ nước, những con sông... Rồi chúng ta lại lấy nước từ những hồ, những sông ấy vào bể chứa nhà mình rồi lại lùng sục những trang quảng cáo trên báo, trên các trang Web để tìm mua những thứ máy móc với hy vọng giúp chúng ta tạo ra những nguồn nước tinh khiết. Đây là sự hài hước hay là sự đần độn của con người(?).

Chúng ta đang sống một lối sống ích kỷ, vô trách nhiệm và thiếu hiểu biết. Chúng lầm tưởng những cái cây trên ban công, những sàn nhà sạch bóng, những bình nước dùng trong gia đình tinh khiết... sẽ cứu được chúng ta còn "thiên hạ" có làm sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cá nhân chúng ta. Lối sống này đã trở thành một căn bệnh trầm kha của chúng ta. Lối sống này đang lây truyền ra toàn xã hội. Lây truyền đến độ chúng ta hung hăng và trắng trợn nhổ tung gốc một cái cây đẹp như thế, lấp cả một hồ nước như thế, xoá một phần lớn công viên như thế... để xây những khu kinh doanh.

Lây truyền đến độ có những nhà máy của chúng ta giết chết cả một con sông và đe doạ sự sống của cư dân đôi bờ, nhưng lại nộp hồ sơ để hòng giành giải những sản phẩm tốt. Những giải thưởng này không vì lợi ích của con người và trái đất. Nó gián tiếp hay trực tiếp phục vụ những lợi ích kinh doanh của chúng ta mà thôi. Hãy nhớ rằng: cả một cơ thể đầy bệnh tật thì đừng mong một ngón tay không bệnh tật. Đấy là sự hài hước hay là sự ngu dốt của con người.

Tất cả những hành động đó xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, từ sự vô cảm, từ thói ích kỷ hợm hĩnh của chúng ta. Chúng ta tưởng rằng chặt một cái cây, lấp một hồ nước, đầu độc một con sông, tàn phá một cánh rừng... chẳng hề ảnh hưởng gì tới cái cây trên ban công hay bình nước trong bếp nhà chúng ta. Nhưng khi chúng ta yên trí ngủ say trong ngôi nhà của mình với lòng tin rằng đó là một pháo đài bất khả xâm phạm mà chúng ta hì hục xây dựng và trang bị suốt một đời người thì linh hồn của những cái cây đã chết, linh hồn của những hồ nước bị lấp, linh hồn của những con sông bị đầu độc... đêm đêm trở về bay trên giấc ngủ chúng ta và nói: Các người đang tàn lụi và đang trở thành những kẻ điên rồ.

Nguồn: Tuần Việt Nam
__________________
Hạnh Phúc thay ! Mỗi sớm mai thức dậy,lại có thêm một ngày để yêu thương .
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 5 người đã gửi lời cảm ơn đến tuanvu_quynh1949 vì bài post hữu ích này:
liem0962 (24-11-2010), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), thanhnha618 (05-12-2009), Udambara (19-11-2009)
Old 19-11-2009, 11:08 am  
tuanvu_quynh1949
Senior Member
 
tuanvu_quynh1949's Avatar
 

Default
Văn hóa ngã tư
Trần Thị Nguyên Lan


Các ngã ba, ngã tư luôn là nơi đông đúc và dễ xảy ra tai nạn. Ứng xử hợp lý ở ngã tư vừa góp phần làm giảm tai nạn và ách tắc giao thông vừa thể hiện nét văn hóa của mỗi người.

Hôm trước, từ xa đã thấy đèn giao thông còn ba giây màu xanh nữa là chuyển sang vàng, tôi cố gắng tăng tốc thật nhanh cho kịp qua được ngã tư trước khi nó chuyển sang đỏ. Mặc dù biết vậy là có chút phạm luật nhưng không quan trọng bằng bị trễ giờ làm. Tôi tự trấn an bằng cái suy nghĩ ấy và yên tâm “phóng”.

Nhưng không kịp rồi. Xe vừa chồm qua vạch sơn trắng thì đèn đã chuyển sang vàng và trong tích tắc bật đỏ. Tôi vội đạp thắng mặc cho chiếc xe lết một đoạn dài ra gần giữa ngã tư. Thiệt ngại khi cả đám đông đằng sau nhìn vào tôi y như đang xem sân khấu. May mà tôi kịp dừng lại, chứ nếu chạy qua luôn thì chắc đã bị chiếc xe tay ga đang lao vun vút trước mặt tông vào…

Lần khác, tới gần ngã tư Pasteur - Điện Biên Phủ, tôi thắng lại khi đèn vàng đã bật. Nhưng chắc do xe còn “trớn” nên nó chẳng chịu dừng lại cho đến khi nửa bánh sau cán vạch vôi trắng cắt ngang đường.

Bỗng “rầm”, một chiếc Wave màu đỏ đằng sau ủi tới làm xe tôi lao vọt lên phía trước. Cũng may là tôi kịp phản xạ hai chân cùng với tay thắng để ghì xe lại. Vừa kịp quay lại đằng sau thì đã bị một chị gái mắng té tát: “Khùng hả, đang đi tự nhiên đứng lại”.

Hôm rồi, khi sắp đến ngã tư Nam Kỳ Khởi Nghĩa - Võ Thị Sáu, trong đầu nhớ lại những lần trước nên quyết định dừng lại một cách chầm chậm để không ai có thể nhìn tôi một cách không bình thường nữa. Đèn vàng và đồng hồ bắt đầu lùi dần 4 giây, 3 giây… Một chiếc xe buýt và mấy chiếc xe hai bánh theo đuôi từ phía sau, qua mặt tôi và cố vượt ra giữa ngã tư rồi bị kẹt lại không thể nhúc nhích thêm nữa khi đám đông từ phía đường bên kia tràn lên dù đèn đỏ cũng chưa bật xanh. Mấy chiếc taxi chặn đầu, đám xe hai bánh khóa đuôi, ở giữa là chiếc xe buýt lù lù trông như một trận chiến hỗn độn. Kẹt xe!

Chuyện dễ hiểu và dễ tránh nhưng người ta vẫn cố tạo ra. Giá như ai cũng biết tuân thủ Luật Giao thông và biết nhường nhịn nhau khi đi đường…

Nguồn: Thời báo Kinh tế Sài Gòn
__________________
Hạnh Phúc thay ! Mỗi sớm mai thức dậy,lại có thêm một ngày để yêu thương .
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 5 người đã gửi lời cảm ơn đến tuanvu_quynh1949 vì bài post hữu ích này:
Happy (19-11-2009), liem0962 (24-11-2010), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), Udambara (19-11-2009)
Lòng nhân ái thật sự
Old 19-11-2009, 2:36 pm  
dung9610
Senior Member
 

Default Lòng nhân ái thật sự

Một cơn bão vừa tàn phá thị trấn nhỏ gần thành phố của chúng tôi làm nhiều gia đình phải sống trong cảnh khốn khó.Tất cả các tờ báo địa phương đều đăng hình ảnh và những câu chuyện thương tâm về một số gia đình mất mát nhiều nhất. Có một bức ảnh làm tôi xúc động. Một phụ nữ trẻ đứng trước ngôi nhà đổ nát của mình, gương mặt hằn sâu nỗi đau đớn. Đứng cạnh bà là một cậu bé chừng 7 hay 8 tuổi, mắt nhìn xuống.

Đứa con gái nhỏ bám chặt quần mẹ, nhìn chằm chặp vào máy ảnh, mắt mở to vẻ bối rối và sợ hãi. Bài báo đi kèm cùng kêu gọi mọi người giúp đỡ những người trong gia đình đó. Tôi nhận thấy đây sẽ là một cơ hội tốt để dạy các con mình giúp đỡ những người kém may mắn hơn.

Tôi đưa tấm ảnh gia đình đó cho các con tôi xem, giải thích nỗi khổ của họ cho hai đứa con trai sinh đôi 7 tuổi và đứa con gái 3 tuối. Tôi bảo chúng: “Chúng ta có quá nhiều trong khi những người này bây giờ không còn gì cả. Chúng ta hãy chia sẻ với họ những gì mình có". Tôi và hai con trai chất vào thùng cứu trợ nào đồ hộp và xà bông, mì gói… Tôi cũng khuyến khích chúng chọn ra một số đồ chơi mà chúng không chơi nữa. Đứng nhìn hai anh sắp xếp mọi thứ, con gái tôi có vẻ nghĩ ngợi. Tôi nói với con: "Mẹ sẽ giúp con tìm một thứ gì đó cho em bé trong ảnh”.

Trong lúc hai anh mình đặt những món đồ chơi cũ chúng đã chọn vào thùng, con gái tôi đi vào, tay ôm chặt con búp bê cũ kỹ nhạt màu, tóc rối bù, nhưng là món đồ chơi nó yêu thích nhất. Nó ôm hôn con búp bê lần chót trước khi bỏ vào thùng. Tôi nói: "Con không cần phải cho nó, con thương nó lắm mà".

Con gái tôi gật đầu nghiêm trang: "Nó đem lại niềm vui cho con mẹ ạ, có lẽ nó cũng sẽ đem lại niềm vui cho bạn kia”.

Tôi nhìn sững con, chợt nhận ra rằng bất cứ ai cũng có thể đem cho những thứ mình bỏ đi, nhưng lòng nhân ái thật sự là đem cho những gì mình yêu quí nhất.

st
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 6 người đã gửi lời cảm ơn đến dung9610 vì bài post hữu ích này:
liem0962 (24-11-2010), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (19-11-2009), ThanhLuong (20-12-2009), thanhnha618 (22-11-2009), Udambara (19-11-2009)
Minh triết trong đời sống
Old 19-11-2009, 6:06 pm  
Happy
Senior Member
 
Happy's Avatar
 

Default Minh triết trong đời sống
Xin nhờ các ACE tư vấn hộ tình huống sau:
_ Đang ngồi ăn, có một anh chàng lại xin mình tiền vì anh ta đã hết tiền về quê (hay những trường hợp tương tự: xin tiền vì lý do gì đó). Trong trường hợp này có nên cho hay không?
Nếu mình không cho, mà lỡ anh ta nói thật, như vậy thì tội. Còn nếu là giả, mình cho lại tiếp tay cho thói lừa đảo, làm anh ta tạo nghiệp thêm nặng và góp phần giúp đỡ cho thói nhàn cư không lao động. Chưa kể có người nói khi mình lấy bóp ra cho tiền người ta, người ta sẽ giựt bóp mình rùi chạy.
Vậy trong trường hợp này phải xử lý sao cho Minh triết?
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến Happy vì bài post hữu ích này:
liem0962 (24-11-2010), macvophong (27-11-2009), thanhnha618 (22-11-2009)
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời


Những đề tài tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
ThÔng ĐiỆp TỪ MỘt BỘ LẠc KỲ BÍ GỞi Cho ThẾ GiỚi VĂn Minh HiỆn Nay dung9610 Tâm linh 15 02-09-2014 2:44 pm
Trí Tuệ Tế Bào thatsonphutu Thư giản - Linh tinh 24 28-05-2013 12:52 pm
Tam linh thien dinh thatsonphutu Tâm linh 1 17-10-2009 10:10 pm
Tìm về Minh triết Việt nam VoDanh Giới thiệu website 0 08-09-2009 4:34 pm
Pháp sư Hamud nói về cõi vô hình. Nhat nguyen Cõi vô hình 11 28-06-2009 1:56 am

Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



UE-GLOBAL.COM
Powered by vBulletin & vBadvanced CMPS
Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBulletin Skin developed by: vBStyles