UE Global
Translate this webpage (Google Translation):
    »
Choose your language:      

Chọn diễn đàn
Main Forums
English Forum
www.ue-global.com
Forum Français
French Forum
fr.ue-global.com
Diễn đàn Tiếng Việt
Vietnamese Forum
vn.ue-global.com
Русскоязычные форумы
Russian Forum
ru.ue-global.com
Foro en Español
Spanish Forum
es.ue-global.com

Chào mừng bạn đến với UE Global.
Go Back   UE Global > Diễn đàn Nhân Điện Tiếng Việt > Tâm linh

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Công cụ Xếp Bài
Một cái chết vô danh
Old 22-10-2007, 8:51 pm  
thatsonphutu
Senior Member
 
thatsonphutu's Avatar
 

Post Một cái chết vô danh
Tin Thầy Đáng rời bỏ thể xác làm cho phần lớn anh em Nhân điện bàng hoàng. Có người khóc sướt mướt, có người ngất xỉu, có người nói sao kỳ vậy ta. Thầy dạy mình đi cứu người chết, Thầy dạy mình cách giúp người chết vì bệnh tim vậy mà Thầy chết vì bệnh nhồi máu cơ tim. Thật là khôi hài phải không các bạn?

Mỗi người tùy theo ánh sáng chân tâm của mình mà tiếp thu cái chết của Thầy. Có người khóc vì thương Thầy, có người sẽ chới với vì không còn chỗ bám víu, có người bình thản và đi làm việc tiếp phục vụ nhân sinh vì biết rằng thầy có bao giờ mất đâu vì thầy đã mất từ lâu…... Nhưng ta nên nhớ khi ta gọi Thầy thì ai đến, thân thể Thầy hay linh hồn Thầy. Mà linh hồn có chết hay không? Thưa rằng như Thầy nói thì linh hồn không sinh không diệt. Vậy việc thầy bỏ xác chúng ta chỉ nên xem chỉ là một trò chơi.

Cái hay của một vị Thầy là giúp cho đệ tử trưởng thành, giúp cho đệ tử bỏ mình mà đi. Ngày nào ta chưa trở thành một Lương Minh Đáng đúng nghĩa như tiêu chí Nhân Lọai- Giác Ngộ- Tình Thương thì ngày đó ta còn phải học. Có người rồi cũng sẽ trở thành Lương Minh Đáng nhưng là một Lương Minh Đáng bắt người phục vụ mình, hay cũng đi phục vụ người khác với động cơ thầm kín bên trong chứ không hành động từ trạng thái tự nhiên của một người minh triết.

Nếu chúng ta có gặp những Lương Minh Đáng như vậy trong ngành Nhân Điện thì ta cũng đừng phê phán mà chúng ta hãy tách mình ra để nhận biết. Vì khi ta phê phán ai thì con đường tiến hóa của ta bị đứng lại.

Cái chết của Thầy vô danh vì Thầy đang đi vào Vô Danh, vì nhân loại chưa kịp ghi tên Thầy vào lịch sử những vĩ nhân, chưa kịp, chưa đủ sức để nhận ra những đóng góp to lớn nhưng hết sức thầm lặng như Không Khí của Thầy. Đây là bài học hay nhất – bài học vô ngôn- vô danh mà Thầy muốn nhắn nhủ chúng ta. Từ nay không còn một thể xác Lương Minh Đáng để chúng ta vòi vĩnh, để chúng ta làm bình phong xây dựng cơ đồ.

Ngay từ đầu, Thượng Thiên đã phá nát hình ảnh một vị Thầy tâm linh bằng đời sống trần tục, tầm thường của thể xác Lương Minh Đáng. Đây cũng là một hy sinh to lớn của Thầy. Và đây cũng là một cửa ải cần vuợt qua để tiếp thu một ngành học hết sức mới lạ trong lịch sử tiến hóa của nhân loại.

Lần đầu tiên Thuợng Đế hiện diện đa chiều trong một người thầy. Thầy vừa trần vừa tục mà vừa siêu, để tránh đi những rắc rối không cần thiết như chúa Giê Su trước kia. Ai chấp nhận cái mặt được gọi là dở của Thầy thì mới đến học cái hay của Thầy được. Một bài học sống động cho triết lý âm dương. Đó cũng là lời nhắc nhở của Thượng Thiên đối với chính chúng ta. Chúng ta làm sao cắt đứt cái dở, loại bỏ con quỷ trong mình được. Càng muốn bỏ, càng suy tư về nó nó càng mạnh hơn. Do đó Thầy mới kêu mình truyền điện. Vì khi truyền điện cho người ta cho là xấu thì ta đã tạm thời bước ra khỏi khái niệm tốt xấu, bước ra khỏi không gian chật chội hai chiều của loài người hòa nhập vào tình thương bao la vô cùng tận của Thượng Đế hay chính lúc ấy là ta câu thông với chính linh hồn ta.

Nếu dòng điện của ta đủ mạnh, đủ tình thương ta có thể giúp cho người bệnh có cơ hội trở về với chân tâm của mình, lúc ấy chân tâm của họ sẽ bắt mồi với ngọn lửa chân tâm của chúng ta, chính chân tâm này sẽ điều chỉnh hành vi cho họ. Điều mà Thầy nói là biến đổi gen. Thật sự bản chất của ta là vô nhiễm nhưng vì cột chặt mình vào các hiện tượng bên ngoài, cột chặt vào phong tục tập quán nên ta mất Sự sáng suốt. Nhưng khi đã tỏ ngộ chân tâm rồi ta phải hòa vào cái phong tục, cái tập quán để giúp người. Vì nếu ta cứ lên án phong tục, tập quán thì đám đông sẽ giết chết ta, rời bỏ ta, sao ta có thể gieo hạt giống bồ đề được.

Ý Thầy là bên ngoài ta cứ giống mọi người nhưng bên trong ta âm thầm tỏa ánh sáng tình thương từ chân ngã ra bên ngoài để biến đổi môi trường một cách vô danh, âm thầm, vì bây giờ căn tánh chúng sanh rất khó dùng lời để khuyên. Mà ở đời ít ai chấp nhận người khác lên lớp dạy đời mình.

Thầy mất đi thể xác, để cho tất cả quay vào bên trong để gặp Thầy.
Hãy tìm Thầy trong ánh sáng chân tâm của mình, để trở thành những Lương Minh Đáng thật sự như thầy mong muốn.

Làm sao để mỗi tế bào chúng ta đều trở thành Lương Minh Đáng thì ngày đó nhân lọai mới giải quyết được vấn đề lương thực thưc phẩm. Và những gì Chúa để lại cho con người sẽ được chứng minh.

Khi mà mỗi tế bào, mỗi phân tử của ta bùng nổ năng lượng hạch nhân lúc đó chuyện biến đổi không khí để tạo tức ăn cho loài người là chuyện không phải chỉ có trong Kinh Thánh. Một khi cái ăn và năng lượng được giải quyết thì nhân loại từ từ sẽ bớt lo lắng, bớt giành giựt để phòng thủ vì sợ bị tiêu vong. Chính sợ bị tiêu vong nên suốt ngày nhân lọai cứ đánh nhau hoài.

Do đó, ai có cơ may học sử dụng luân xa 6 để bố thí ánh sáng thì gia tăng ứng dụng để làm tăng tốc độ tiến hóa của mỗi loài. Đây là công đức rất lớn. Vậy là ta có thể ngồi ở nhà một chỗ mà giúp muôn phương và chẳng ai biết ta làm gì.

Thương Thầy, anh em chúng ta hãy dành thời gian quay vào trong biến đổi mình trước. Và khi quay vào trong anh em chúng ta sẽ linh nhận mỗi bài học khác nhau cho mỗi người. Lúc ấy chúng ta sẽ hiểu câu nói nổi tiếng thâm sâu của Thầy: "Chỉ có nó mới biết nó, ai biết nó là thầy của nó."

Chúng ta cứ trách tạo hóa sao mang Thầy đi quá sớm. Nhưng đây là một Hồng Ân, một đại Hồng Ân cho mỗi chúng ta. Đây là cơ hội để chúng ta đạt đến tự do thật sự, để khám phá xem mình là ai. Và cái chết của Thầy cũng là một sự phá nát của Thượng Thiên về những ảo tưởng của ta về một Lương Minh Đáng.

Thất Sơn Phu Tử

thay đổi nội dung bởi: thatsonphutu, 22-10-2007 lúc 8:55 pm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 6 người đã gửi lời cảm ơn đến thatsonphutu vì bài post hữu ích này:
crazymeler (30-10-2007), nhandien (16-07-2008), ninhhuyentramvn (01-11-2007), ThuanThien (11-11-2007), tuaangs (03-11-2007), VoDanh (13-11-2007)
Old 22-10-2007, 10:32 pm  
Thay_toi_LMD
Senior Member
 
Thay_toi_LMD's Avatar
 

Default
Bấy lâu nay mới đọc được bài hay trên diểm đàn, rất thưc tế và không thiên vị. Cám ơn Dasiranaradapc nhửng kiến thức của bạn giúp tôi bước mạnh hơn trên con đường minh triết & giác ngộ
Thân Ái
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-10-2007, 11:17 am  
dat_mel
Senior Member
 

Default
Trích:
Nguyên văn bởi dasiranaradapc
có người bình thản và đi làm việc tiếp phục vụ nhân sinh vì biết rằng thầy có bao giờ mất đâu vì thầy đã mất từ lâu…... [/i][/b]Nhưng ta nên nhớ khi ta gọi Thầy thì ai đến, thân thể Thầy hay linh hồn Thầy.
Đã lâu không đọc một bài mà cảm thấy toàn bộ 84 ngàn tỉ tế bào trên cơ thể mình đồng thời tiếp nhận. Cái băng tần của dasiranaradapc rất quen không biết có phải của một người mà dat_mel đã vô tình gặp trong lớp 20 không nhỉ?

Đọc xong dat_mel cảm thấy bình an, tâm mình được sửa.

Đoạn trích kia dat_mel đã được chỉ dạy từ ngày đầu vào ND nhưng giờ nghe lại vẫn thấy đầy cảm xúc.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-10-2007, 1:06 pm  
tumel
Senior Member
 
tumel's Avatar
 

Default
Cảm ơn bài viết của anh.
Khi Thầy mất đi có lẻ ai cũng nhận được câu trả lời cho riêng mình, có thể từ Thầy từ các đấng. Mỗi câu trả lời có thể gọi là một băng tần nhất định mà học viên đó nhận được. Nhưng đọc xong bài của anh, tôi cảm thấy mình nhận được một băng tần lớn hơn, mạnh mẽ hơn và nhiều tình thương hơn.
Tôi chia sẻ và đồng ý với anh rằng: Thầy đã từng dạy sau này sẻ có hàng nghìn, hàng triệu Thầy Lương Minh Đáng. Lúc đó thực sự tôi không hiểu: khi còn Thầy, làm sao học trò Thầy có ai bằng Thầy đâu mà có thể có hàng ngàn hàng triệu được. Bây giờ tôi hiểu ra rằng: khi không còn Thầy thì tất cả chúng, chỉ cần được khai mở LX 100% thôi, đều có thể trở thành giỏi như Thầy mong muôn.
Điều quan trọng là mỗi chúng ta có ý thức được điều đó và hy sinh phục vụ nhân loại, mang tình thương đến với mọi người hay không thôi.
(Mong lắng nghe suy nghĩ, cảm nhận của các bạn)
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-10-2007, 1:18 pm  
thien thu 2
Senior Member
 

Default
Thân gởi các bạn đồng môn,

Nếu tôi viết lên đây khen bài viết của dasiranaradapc về "cái chết vô danh" thì chắc là hơi thừa vì đã có đến 2 bạn nói lên điều nầy rồi. Nhưng cũng phải ... tâm phục mục đích ẩn ý của bài viết nầy ! Lại một cao thủ xuất chiêu !

Tuy nhiên vì ...có tật hay suy tư nên tôi đang cố đoán ẫn ý của nick
" dasiranaradapc" hàm ý gì ?!

Xin bạn đừng "rủa" tôi vì cái tật hay thày lay nầy ! Muôn vàn chịu lỗi !!

Thiên thu
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 24-10-2007, 1:47 pm  
moon
Member
 
moon's Avatar
 

Default
Hay quá bác kể tiếp đi.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 28-10-2007, 11:33 am  
thien thu 2
Senior Member
 

Default
Thân gởi các bạn,

Đôi lời phi lộ : Ngậm ngùi và tâm đắc bài viết của dasiranaradapc muốn tự viết vài điều nhưng không có ngày giờ bèn …cóp một số trích đoạn của TT Th.Tr.S về “tình thương”- đọc trên mạng , phát lên đây gọi là một cái gì để nhớ Thầy trong .....giai đoạn Nhân Loại, Giác Ngộ và...

Tình thương

…… “Sau một thời gian đi tu, tim tôi hình như khô cằn lại. Dù hai chữ từ bi tôi vẫn thường đọc, thường nhớ nhưng nó chỉ là khái niệm tri thức. Tôi đã quán chiếu nhiều về tình thương ngay từ lúc còn ở Trung học. Tôi thấy những đôi nam nữ yêu nhau đắm đuối nhưng không lâu bền. Do đó mặc dù tôi cũng có bạn gái hồi còn học lớp 10 (đệ tam) nhưng không dám yêu hết mình vì nếu yêu thật nhiều mà lỡ người kia bỏ mình thì sao? Chắc chắn sẽ khổ nhiều. Thôi thì đành yêu nửa chừng, lỡ người kia có bỏ thì mình cũng chỉ khổ phân nửa thôi. …
…. “Ðến khi vào Ðạo tôi được học hai chữ từ bi. Từ là ban vui, bi là cứu khổ. Có nhiều Thầy muốn đề cao Ðạo Phật, dạy rằng từ bi bao la rộng lớn hơn chữ bác ái của Ðạo Chúa, vì bác ái chỉ là lòng thương người thôi, không cứu khổ rốt ráo như Ðạo Phật.Nhưng phải có thương thì mới ban vui cứu khổ được chứ! Cha mẹ có thương con thì mới mua đồ chơi cho con vui, thấy con buồn khóc thì âu yếm dỗ dành. Nếu tôi không thương bạn mà bị bắt phải ban vui cho bạn thì hơi khó làm. Nếu có làm chăng nữa thì đó là sự ban vui cưỡng ép, đâu phải phát xuất từ tấm lòng. Nhiều lúc tôi rất ghét bạn nhưng cũng phải đối xử từ bi, vì nếu không người ta sẽ bảo rằng tôi không phải là người tu hành. Như thế là từ bi bất đắc dĩ.
Dịch từ bi là ban vui cứu khổ nghe xuôi tai và đơn giản nhưng làm mất ý nghĩa của tình thương . Từ bi thường đi cùng với hỷ xả. Từ bi hỷ xả là bốn đức tính cao đẹp mà danh từ Ðạo Phật gọi là Tứ Vô Lượng Tâm. Tiếng sanskrit là Brahma-Vihara, có nghĩa là nơi ở của Phạm thiên, hoặc Apramana là vô lượng.
Từ (maitri): tình thương yêu.
Bi (karuna): lòng thương xót.
Hỷ (mudita): mừng lây với cái vui của kẻ khác.
Xả (upeksha): bình đẳng đối với mọi người dù thân hay thù.
Tại sao gọi là vô lượng? Bởi vì chúng sinh vô lượng nên bốn đức tính này cần phải tỏa đến khắp chúng sinh. Không phải chỉ thương yêu vài người thân trong gia đình bạn bè quyến thuộc mà phải thương yêu tất cả chúng sinh. Không phải chỉ thương xót một nhóm người hay một quốc gia mà phải thương xót tất cả mọi loài trên trái đất.
“Trên lý thuyết thì bao la như thế, nhưng thực tế nhiều khi một người tôi còn không thương nổi làm sao thương hết chúng sinh. Người đầu tiên mà tôi cần thương yêu đó chính là bản thân tôi. Nếu tôi không biết thương yêu tôi thì làm sao tôi có thể thương yêu kẻ khác được? Thương tôi ở đây không phải là thương cái ngã (égo) của tôi, mà là thương hết toàn thân tâm tôi (tout mon être). Không nên lầm lẫn giữa cái ngã (égo) và con người (être). Thí dụ tôi chỉ cao 1m50, so với người khác thì hơi lùn thấp nên tôi phải đi giầy cao gót để người ta khỏi thấy tôi lùn. Cái ngã của tôi muốn thấy tôi cao 1m60, nhưng con người thật của tôi chỉ cao 1m50. Khi mang gót cao soi gương, tôi thấy tôi đẹp hơn và tôi yêu tôi hơn, đó là tôi đang yêu cái ngã của tôi.
Khi bỏ giầy gót ra, nhìn gương thấy mình lùn nên tôi không yêu con người của tôi nữa. Nếu tôi biết thương tôi thì tôi đón nhận tất cả cao thấp, đẹp xấu, đó gọi là bình đẳng. Có nhiều người chỉ thích người khác khen mình đẹp tốt, đạo đức, không thích nghe nói đến tính hư tật xấu của mình. Ðó là ái ngã, yêu cái ngã của mình. Ngã là một khái niệm, ý niệm về cái ta không đúng với sự thật.

“Tôi là một Thầy tu, tôi cho rằng tôi đạo đức, thông hiểu kinh điển, tu hành thanh tịnh, v.v... Ðó là tôi đang đúc kết một cái Ta (ngã) về tôi, cái Ta này tôi chỉ muốn thấy nó đẹp tốt và tôi từ chối ngoảnh mặt làm ngơ với những phần xấu dở trong tôi. Như vậy tôi đâu có biết thương toàn thể con người của tôi. Nếu tôi chỉ thấy mình là người đạo đức thông kinh điển thì tôi đâu cần tu hành làm gì nữa và cái ngã của tôi sẽ thấy tôi xứng đáng làm Thầy thiên hạ. Nếu tôi không thấy không thương những phần xấu dở trong tôi thì tôi cần gì phải tu nữa vì tu là sửa tánh hư tật xấu. Chính những phần xấu dở trong tôi, niềm đau nỗi khổ của tôi mới cần tình thương, cần được chuyển hóa và cứu độ. Nếu tôi không biết thương yêu những phần này mà chỉ thích ngắm nghía yêu mến cái ngã tốt đẹp của tôi thì còn gì là từ bi nữa?
Trước khi nói đến từ bi cứu độ chúng sinh, ta cần phải xét lại xem ta đã biết thương chính con người của ta chưa? Hay là ta chỉ biết thương cái ngã, thương những khái niệm về ngã. Cái ngã của tôi muốn tôi có một ngôi chùa to nhất nên tôi phải hăng say vận động, tích cực gom góp tài chánh, quên ăn bỏ ngủ đến khi nào xong ngôi chùa mới hài lòng. Như thế tôi đâu có biết thương thân tâm của tôi cần ăn ngủ điều độ, tôi chỉ lo phục vụ cho cái ngã của tôi thôi.

“Trở về Tứ Vô Lượng Tâm, tuy có bốn nhưng chỉ cần một là đủ, đó là tình thương (maitri). Có thương thì đương nhiên sẽ có xót. Bạn thương con bạn thì khi nó khổ chắc chắn bạn sẽ xót xa tìm cách cứu giúp nó. Có thương thì mới có sự thông cảm, có thông cảm thì mới có thể chia mừng được với người khác. Bạn thương con bạn, khi thấy nó thi đậu bạn cũng mừng lây. Có thương thì mới có thể đối xử bình đẳng được. Bởi vậy chỉ cần làm sao khơi dậy và làm tăng trưởng tình thương thì ba đức tính kia sẽ đầy đủ.
Nhưng làm sao khơi dậy tình thương? Tôn giáo nào cũng rao giảng tình thương, nhưng sao con người vẫn chưa biết thương yêu nhau? Không những thế mà lại còn nhân danh tôn giáo để chém giết nhau. Tôn giáo dạy người ta tình thương để phục vụ tôn giáo, dạy tình thương với những giáo điều. Những vị giáo chủ ra đời để phục vụ chúng sinh, lấy tình thương cảm hóa con người, nhưng đệ tử nối tiếp đời sau không có khả năng thương yêu rộng lớn như các ngài nên bắt buộc phải hệ thống hóa giáo lý và vô tình dần dần đóng khung tình thương. Nếu thương Phật thương Chúa thì phải làm thế này thế nọ, phải hy sinh tánh mạng bảo vệ tôn giáo, nhiều khi sùng tín quá khích sẵn sàng chém giết vì tôn giáo. Tôn giáo ra đời để phục vụ tình thương chứ không phải lấy tình thương để phục vụ tôn giáo.
Tình thương không thể tìm thấy trong những buổi lễ cầu kinh, trong sự nghiên cứu kinh điển hay nghe giảng giáo lý mà tìm thấy ngay trong sự sống, trong sự tiếp xúc hằng ngày. Tình thương cần được biểu lộ và thể nghiệm qua ba cửa: thân, khẩu, ý và phát xuất từ tấm lòng (quả tim) chứ không phải từ trí óc. Tình thương mà tôi muốn nói ở đây không phải là thứ tình yêu nam nữ, tình bạn hoặc tình thương cha mẹ con cái. Ðương nhiên những thứ tình kia cũng là một thứ tình khá đẹp, một phần nhỏ của tình thương và là một đề tài bất tận cho những thi sĩ, văn sĩ và nhạc sĩ.

“Tôi có thể nói quanh nói quẩn về tình thương nhưng tốt hơn hết bạn hãy theo tôi vào một công viên hoặc một khu rừng, một cánh đồng rồi bạn hãy nằm úp mặt xuống đất, dang hai tay ra như đang ôm quả đất và nói thầm với quả đất rằng bạn thương quả đất, biết ơn và cảm ơn quả đất. Sau đó bạn đứng dậy đi tìm một cây nào khá to lớn, cành lá sum sê, và bạn hãy dang hai tay ôm thân cây vào lòng, hít thở nhẹ nhàng lắng nghe tiếng nói của cây. Nếu tâm bạn lắng và cây kia cảm nhận được tình thương của bạn nó sẽ trả lời. Nếu tim bạn đang khô héo vì bị loài người vô tình hất hủi từ khước, bạn hãy hướng tình thương của bạn đến thiên nhiên đi. Thiên nhiên và vũ trụ rất cần tình thương của bạn. Tình thương vô điều kiện (amour inconditionnel). Bạn hãy thương cỏ, thương cây, thương mây, thương gió đi. Tình thương là một năng lượng cần được lưu chuyển và trao đổi. Xin nhớ tình thương không phải là một khái niệm mà là một kinh nghiệm”.

( hết trích đoạn)

Thiên thu
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 6 người đã gửi lời cảm ơn đến thien thu 2 vì bài post hữu ích này:
dung9610 (28-11-2007), mel (01-12-2007), MT7MEL (20-07-2009), ninhhuyentramvn (01-11-2007), VoDanh (31-10-2007), zukow (02-11-2007)
Old 28-10-2007, 12:50 pm  
VoDanh
Super Moderator
 
VoDanh's Avatar
 

Default
Cám ơn bạn Thiên thu, những trích đoạn của bạn thật bổ ích, mang đến sự Minh triết cho chúng ta về tình thương và lòng từ bi bác ái
Trả Lời Với Trích Dẫn
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời


Những đề tài tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
ThÔng ĐiỆp TỪ MỘt BỘ LẠc KỲ BÍ GỞi Cho ThẾ GiỚi VĂn Minh HiỆn Nay dung9610 Tâm linh 15 02-09-2014 2:44 pm
Em chả ra ngoài không gian được Hoa Lan Ứng dụng tâm linh vào đời sống 10 21-05-2008 5:56 pm
LỚp TiỀm NĂng I-ii-iii, Houston, Texas, U.s thatsonphutu Tâm linh 0 29-02-2008 12:19 am
Tâm thức, đừng bỏ quên trên đường tu zerokun Tâm linh 10 19-12-2007 5:19 pm
Một cái chết vô danh thatsonphutu Những bài viết chọn lọc 1 26-11-2007 10:45 pm

Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



UE-GLOBAL.COM
Powered by vBulletin & vBadvanced CMPS
Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBulletin Skin developed by: vBStyles