UE Global
Translate this webpage (Google Translation):
    »
Choose your language:      

Chọn diễn đàn
Main Forums
English Forum
www.ue-global.com
Forum Français
French Forum
fr.ue-global.com
Diễn đàn Tiếng Việt
Vietnamese Forum
vn.ue-global.com
Русскоязычные форумы
Russian Forum
ru.ue-global.com
Foro en Español
Spanish Forum
es.ue-global.com

Chào mừng bạn đến với UE Global.
Go Back   UE Global > Diễn đàn Nhân Điện Tiếng Việt > Thư giản - Linh tinh

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Công cụ Xếp Bài
Người khát nước
Old 16-05-2011, 6:47 pm  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default Người khát nước
1. Người khát nước

Một khách lữ hành đi đường xa cảm thấy khát nước dữ dội. Nhìn thấy giòng suối nhỏ, ông ta mừng rỡ đến bên con suối định vốc nước uống. Một người đốn củi đi ngang cho biết: Đây là nước độc không thể uống được. Khách lữ hành nhìn giòng suối nhỏ nói: Ô! Nước trong vắt và phảng phất mùi thơm thế kia, có gì mà độc, tôi sẽ múc uống.

Người kia lại ngăn: Ông không nên uống đâu, nước trong vắt có mùi thơm tho, vị thật tuyệt, nhưng uống vào, ông bạn sẽ bị bệnh và có thể chết, hay gần chết. Người lữ hành quá khát nước nên không chịu nghe lời người đốn củi. Ông ta khát như người vừa mới mổ xong, bị cấm uống nước một thời gian, ông ta nói: Tôi khát quá, dầu uống xong, có chuyện gì xảy ra cũng được, tôi không chịu nổi nữa rồi. Nói xong, người lữ hành múc nước uống. Ông hớp một hớp, nuốt vào khỏi cổ thấy vị của nước thật ngọt. Ông ta uống cho đã thèm, và ngay sau đó ông ta đau một trận thừa chết thiếu sống.

Người lữ hành đã không nghe lời người tiều phu, bởi vì sự thèm khát uống nước quá mãnh liệt. Người tham đắm, dính mắc vào dục lạc, bị dục lạc ngũ trần chi phối cũng chịu hậu quả tai hại một cách tương tự như vậy. Đó là cách mà dục lạc ngũ trần trói buộc con người. Đức Phật đã dạy rằng: "Dục lạc ngũ trần là thuốc độc", nhưng con người ta quá thèm khát nên không nghe theo lời dạy của Ngài. Người ta uống sắc, thinh, hương, vị, xúc và thích thú trong sự hưởng dụng này. Người ta uống, uống mãi nhưng cơn khát không bao giờ dứt, cho đến ngày người ta từ bỏ cõi đời.


2. Bình Thủy

Hãy đọc chính mình chứ đừng đọc sách. Chân lý không nằm bên ngoài, đó chẳng qua chỉ là trí nhớ chứ không phải là trí tuệ. Trí nhớ mà không có trí tuệ thì cũng giống như cái bình thủy trống rỗng, nếu không đổ nước vào bình thì bình sẽ trở thành vô dụng.


3. Gai Nhọn

Tất cả sự vật chỉ là sự vật, đơn giản thế thôi, chúng chẳng gây ra đau khổ cho một ai cả, cũng giống như cái gai nhọn. Cái gai nhọn có làm cho bạn đau khổ không? Không, nó chỉ là một cái gai nhọn, nó không làm phiền ai cả, nhưng nếu bạn dẫm phải gai, bạn sẽ đau khổ. Tại sao bạn đau khổ? Vì bạn dẫm phải gai. Gai chỉ làm công việc của gai. Nó không làm hại ai cả. Chúng ta đau là do lỗi của chúng ta. Vật chất, cảm giác, tri giác, phản ứng của tâm và sự biết của tâm v.v... tất cả sự vật trên thế gian chỉ là sự vật, đơn giản thế thôi. Chúng sao, chúng vậy, chúng chẳng đụng chạm gì đến ta, chỉ do ta tìm đến chúng mà thôi. Nếu đánh chúng, thì chúng đánh trả lại. Nếu cứ để chúng yên thì chúng chẳng làm phiền ai cả. Chỉ có kẻ ngu ngốc mới gây ra phiền lụy với chúng.

Người dịch: Tỳ khưu Khánh Hỷ
Theo: Chỉ là một cội cây thôi
Nguồn: Buddha Sassana
__________________
Chỉ khi nào anh chị em biết thương linh hồn mình thì anh chị em mới có thể thương mọi người được (thầy Đáng)

- Không tốt - xấu, đúng - sai
- Không bận tâm lo lắng
- Không hơn thua tranh chấp
- Không đề cao cá nhân
- Không đố kỵ hiềm khích
- Không ích kỷ hẹp hòi
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 6 người đã gửi lời cảm ơn đến Luciola vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (17-05-2011), cheznous (24-05-2011), lephuochoa (05-01-2012), liem0962 (17-05-2011), ltduy001 (02-10-2011), vothuong (17-05-2011)
Old 17-05-2011, 5:15 pm  
liem0962
Senior Member
 
liem0962's Avatar
 

Default
vũ khí kẻ thống trị :" viên đạn bọc ngọt 3 trong 1 dành cho kẻ nô dịch"

Viên đạn bọc ngọt:đó là:công nhận,giải thích,chứng minh.
Chính 3 công cụ đó vô hiệu hóa mạnh mẽ trí tuệ kẻ nô dịch !
làm cho kẻ bị trúng đạn luôn luôn u mê ám chướng lâu dài có thể cả đời luôn đó các bạn.
và bạn đọc các dòng này thì sao ?

ngày xưa ông:
Thomas Edison


"Genius is one percent inspiration, ninety-nine percent perspiration." - "Thiên tài là một phần trăm cảm hứng, chín mươi chín phần trăm mồ hôi."


Thomas Edison

Thomas Alva Edison (11 tháng 2 năm 1847 – 18 tháng 10 năm 1931)
Là một nhà phát minh và thương nhân đã phát triển rất nhiều thiết bị có ảnh hưởng lớn tới cuộc sống trong thế kỷ 20.

Ông được một nhà báo đặt danh hiệu "Thầy phù thủy ở Menlo Park", ông là một trong những nhà phát minh đầu tiên ứng dụng các nguyên tắc sản xuất hàng loạt vào quy trình sáng tạo, và vì thế có thể coi là đã sáng tạo ra phòng nghiên cứu công nghiệp đầu tiên.

Một số phát minh được gán cho ông tuy ông không hoàn toàn là người đầu tiên có ý tưởng đó, nhưng sau khi bằng sáng chế đầu tiên được thay đổi nó trở thành của ông (nổi tiếng nhất là bóng đèn), trên thực tế là công việc của rất nhiều người bên trong công ty của ông.

Tuy nhiên, Edison được coi là một trong những nhà phát minh giàu ý tưởng nhất trong lịch sử, ông giữ 1.093 bằng sáng chế tại Hoa Kỳ dưới tên ông, cũng như các bằng sáng chế ở Anh Quốc, Pháp,

ông có đợi ai ..công nhận ...giải thích ....chứng minh...mới phát minh ?

Ông Trương Vĩnh Ký đi Tây về nói bóng đèn gió thổi không tắt mà còn lộn ngược, xe không có ngựa mà chạy...v.v Quan Quân triều đình chẳng ai tin mà còn đòi đem chém đầu ông nữa
"HÍC SAO NGỘ VẬY HÉN ???"

thay đổi nội dung bởi: liem0962, 18-05-2011 lúc 9:44 am.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 2 người đã gửi lời cảm ơn đến liem0962 vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (17-05-2011), cheznous (24-05-2011)
Old 30-05-2011, 5:45 am  
thien thu 2
Senior Member
 

Default
Bạn Luciola: chuyện người khát nước

Có nhiều lúc khát nước nhưng bị cấm uống nước thì... tự tánh bắc buộc phát triển cái "trí chủ" ( một thuộc tính tuyệt vời của trí thấy biết) !

Ví dụ bài học vô ngôn kiểu "giáo ngoại biệt truyền" : nếu hỏi thì vẫn ( bị cho ) là người ngu vì làm cho vị thầy tâm linh PHẢI (giảm cao độ ) xuống "quốc độ kém thanh tịnh" của học trò để trả lời
( làm cho ông thầy ngu theo mình!); còn nếu không hỏi thì ( có thể) sẽ... ngu dài dài !!

Bạn liem, nhà hiền triết thời nay:

vũ khí kẻ thống trị :" viên đạn bọc ngọt 3 trong 1 dành cho kẻ nô dịch"
( người đọc những giòng bị trúng viên đạn thư 3!)

... những nhà phát minh thật sự là những người đã phát triển tự tánh của mình theo dạng.... "trí chủ", tức ... cóc cần sao chép những mớ kiến thức thu thập tản mạn đâu đó rồi xào nấu có hệ thống, dán cho một nhản hiệu mới làm ...luận án trình làng đây là tư duy của ... tân tiến sĩ và được cấp bằng... đứng "8" trên bục giảng ....giảng tiếp cho những người cần ... cái trí nô dịch kiếm miếng ăn hay theo đuổi Danh Lợi Tình!

- không hẳn lao động 99% đổ mồ hôi sôi nước mắt là .... phát minh đâu : đó là cách nói khiêm tốn của những thiên tài!
Cái 1% kia vốn dĩ là ... suy tư 24/24 về mốt cái gì đó rồi một hôm đẹp trời cái trí sáng tạo bùng lên khi "tâm thức" đạt sự trống rổng 100% nên cái trí chủ của mình tiếp xúc được ... chân lý nên thấy ra vấn đề và ... như Archimede vội... "trời sanh sao để vậy" la lên Eureka, eureka ..chạy từ bãi biển về nhà ghi lại nguyên lý sức đẩy Archimede!

"Lời quê... chép nhặt dong dài
Mua vui cũng được một vài... phút giây"

thơ Cóp tư duy 99% của cụ Nguyễn Du,

Thiên thu
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến thien thu 2 vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (31-05-2011), lephuochoa (05-01-2012), liem0962 (30-05-2011)
Old 04-06-2011, 8:45 am  
liem0962
Senior Member
 
liem0962's Avatar
 

Default
Video này nói lên phần nào về cái "viên đạn"Đó Đó...chỉ là ....mà làm chẳng được gì !

Đứng "8" trên bục giảng ....giảng tiếp cho những người cần ... cái trí nô dịch kiếm miếng ăn hay theo đuổi Danh Lợi Tình!


thay đổi nội dung bởi: liem0962, 04-06-2011 lúc 8:49 am.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là người đã gửi lời cảm ơn đến liem0962 vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (06-06-2011)
Chuyện đọc thư giãn
Old 04-07-2011, 10:47 pm  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default Chuyện đọc thư giãn
Chuyện quan trọng

Nguời hàng xóm đến gặp Socrates.
"Này ông Socrates ơi, ông có nghe chuyện này chưa?"
"Khoan đã!" -Socrates ngắt lời người hàng xóm- "Anh có chắc rằng tất cả những gì anh sắp kể cho tôi đều đúng sự thật không?"
"Ồ... cũng không chắc nữa. Tôi chỉ nghe người ta kể lại thôi."
"Thế à, Vậy chúng ta không cần quan tâm đến nó trừ phi nó là một chuyện tốt. Đó có phải là một chuyện tốt không?"-Socrates hỏi.
"À không, không tốt. Đây là một chuyện xấu."
"Chà, anh có nghĩ tôi cần phải biết chuyện ấy để giúp ngăn ngừa những điều không hay cho người khác không?"
"Ờ, ờ... quả thực cũng không cần lắm,"- Người hàng xóm trả lời.
"Tốt lắm,"- Socrates kết luận - "Vậy thì chúng ta hãy quên nó đi, bạn nhé. Còn có vô số chuyện đáng giá hơn trong đời sống. Chúng ta không thể mất công bận tâm tới những chuyện tầm phào, những chuyện vừa không đúng, vừa không tốt, vừa không cần thiết cho ai."

(Sưu tầm)
__________________
Chỉ khi nào anh chị em biết thương linh hồn mình thì anh chị em mới có thể thương mọi người được (thầy Đáng)

- Không tốt - xấu, đúng - sai
- Không bận tâm lo lắng
- Không hơn thua tranh chấp
- Không đề cao cá nhân
- Không đố kỵ hiềm khích
- Không ích kỷ hẹp hòi

thay đổi nội dung bởi: Luciola, 04-07-2011 lúc 10:52 pm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến Luciola vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (05-07-2011), NATO (04-07-2011), vothuong (10-07-2011)
Mời quý ngài dùng trà kẻo nguội
Old 10-07-2011, 10:25 am  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default Mời quý ngài dùng trà kẻo nguội
Mời quý ngài dùng trà kẻo nguội

Hôm đó nhân buổi Trung Thu, tại vườn Thanh Tâm có cuộc họp mặt đông đảo các vị trí thức gồm học giả, nhà thơ, nhà văn, nhà giáo.v..v... Trong không khí mát mẻ, đầm ấm, họ uống trà thảo luận chuyện văn chương, chữ nghĩa. Sau rốt, có người đặt câu hỏi, giáo pháp của Đức Phật, cái gì là quan trọng nhất? Thế là mọi người đưa ra ý kiến, quan điểm của mình. Họ yêu cầu Nhà Sư chủ trì cuộc thảo luận này.

Người thứ nhất: - Theo tôi, cái quan trọng nhất của Đạo Phật là trí tuệ. Có trí tuệ mới biết đường, biết sá mà đi, khỏi rơi vào tà lộ, khỏi bị lầm lạc. Nói đến Đạo Phật thì trí tuệ là đệ nhất.

Người thứ hai: - Nói thế là đúng, nhưng là cái đúng chưa trọn vẹn. Đạo Phật gồm đủ cả hai: Trí Tuệ và Từ Bi. Nếu không có Từ Bi thì Đạo Phật có mặt trên đời này để làm gì? Thuyết pháp độ sanh cho ai? Coi chừng Từ Bi còn quan trọng hơn Trí Tuệ nữa đấy.

Người thứ ba: - Tự Tại mới là cái tối thượng của Đạo Phật, Trí Tuệ và Từ Bi là hai cánh của một con chim để bay đến chân trời Tự Tại. Nếu không có Tự Tại, chúng ta sẽ sống đời lao chao như những con lật đật, nghiêng bên này, ngả bên kia; sẽ bị pháp trần cuốn trôi vào dòng sông sinh tử đầy hệ lụy và khổ não.

Người thứ tư: - Thế cũng chưa rốt ráo. Nói Tự Tại thì phải nói đến Tự Do mới trọn nghĩa. Không có tự do thì làm gì có tự tại? Không có tự do, mình sẽ bị lệ thuộc, gông cùm, ràng buộc. Vả lại, kẹt vào Tự Tại có nghĩa là nô lệ, phụ thuộc Tự Tại vậy. Theo tôi, Tự Do mới là cái chân phúc.

Người thứ năm: - Không có ai sai cả, nhưng Giải Thoát mới là cái cao nhất, rốt ráo nhất. Quý vị không từng thấy thế gian này đau khổ vì bị buộc ràng bởi tiền tài, danh vọng, sự nghiệp, vợ con... Biết bao nhiêu máu và nước mắt đã đổ ra từ những tham vọng quyền lực, tham vọng thế gian kia! Giải Thoát mới là cái tối thượng của Phật đà.

Người thứ sáu: - Ngài nói không sai! Nhưng mà nếu hiểu Giải Thoát là buông bỏ tất cả những điều ấy, coi chừng sẽ rơi vào "hư vô luận". Không rơi vào "hư vô luận" cũng dễ bị thế gian hiểu lầm là thiếu trách nhiệm, thiếu bổn phận với cuộc đời. Theo tôi, Giác Ngộ mới là mục đích tối thắng của Phật Đạo. Đức Phật cũng được gọi là Đấng Giác Ngộ, Đấng Toàn Giác, Đấng Diệu Giác! Rồi Thanh Văn Giác, Duyên Giác, Độc Giác. Ở đâu cũng có chữ "giác" ấy cả. Không có Giác Ngộ thì chúng ta sẽ còn theo đuổi không biết bao nhiêu mục đích hư huyễn trên trần gian này. Không Giác Ngộ chúng ta sẽ lập đi lập lại mãi những việc làm vô ích, ngu si chỉ đem đến đau khổ cho mình và người thôi. Vậy Giác Ngộ mới là đích điểm rốt ráo.

Sau lời phát biểu của vị thứ sáu, không khí lắng lại một lúc. Mọi người đều có vẻ trầm ngâm. Chợt một người trung niên đeo mắt kiếng, cười cười góp ý.

Người đeo kiếng: - Tôi phát biểu có lẽ là hơi lếu láo, xin chư quân tử xá tội cho. Tôi thấy ai phát biểu cũng đúng cả. Người sờ đến cái trán Trí Tuệ thì nói Phật Giáo là Trí Tuệ, đâu có sai! Người sờ được cái tâm Từ Bi thì nói Phật Giáo là Từ Bi, cũng đúng! Tự Tại, Tự Do, Giải Thoát, Giác Ngộ... đều đúng cả. Xin thưa, Phật Giáo phải là toàn diện những điều quý vị vừa nói. Thiếu một, thiếu hai, thiếu ba... thì con-voi-thực-tại-toàn-diện của Phật Giáo bị què, bị cụt còn gì? Vậy xin quý Ngài cho biết tôn ý?

Người đeo kiếng phát biểu xong, ai cũng cảm nhận là ông ta nói đúng nhất. Đúng! Phải là toàn bộ con voi, toàn bộ thực tại ấy. Chẳng có ai tranh luận vượt qua kiến giải ấy.

Tuy nhiên, chợt có người thở dài, nhìn sang thì đấy là tiếng thở dài của một ông lão tóc trắng. Rồi vị ấy nói chậm rãi, nó nhỏ, như chỉ nói với mình:

- Trí Tuệ ư? Cũng hay! Nhưng kẻ có được trí tuệ thì dễ sinh cống cao, ngã mạn, coi thế gian này như cỏ rác. Trí tuệ thường đứng cao hơn nhân thế một cái đầu, hai cái đầu, sẽ cách biệt với cuộc đời. Do vậy, đã mấy năm sau này, tôi không còn dám học trí nữa mà tôi lại học "ngu". Học "ngu", cái mới kỳ! Tuy nhiên học "ngu" là để "hòa kỳ quang, đồng kỳ trần" đấy quý vị ạ. Tôi có nhớ Thiền Sư Huyền Quang có mấy câu:

"Ngu-trí, trí-ngu bình đẳng tướng
Ma cung, Phật quốc hảo sinh quan"


Còn Từ Bi? Cái này thì đúng rồi. Thiếu từ bi thì cuộc đời này đầy nước mắt, đầy gian ác, hận thù... Nhưng mà coi chừng, từ bi quá thì chúng sanh cứ ỷ lại, biếng nhác, luôn luôn mong cầu ơn trên cứu rỗi. Con hư tại mẹ đó mà! Vậy từ bi cực đoan sẽ làm cho cuộc đời này cũng hư như thế. Lại nữa, tâm từ bi quá cũng phiền. Có mật ngọt thì kiến ruồi dễ bu. Có từ bi thì chúng sanh dễ tìm đến hưởng lợi. Vô tình bị hệ lụy, bị ràng buộc mất rồi! Do vậy, ai thì tôi không biết, riêng tôi, tôi còn học thêm cái hạnh "không từ bi" nữa. Không từ bi nhưng không phải là ác tâm, hận tâm, sân tâm, xin quý vị hiểu cho.

Còn Tự Tại? Tôi cũng đồng ý. Nhưng tự tại quá tôi cũng ớn lạnh. Vì sao vậy? Người tự tại trước hoàn cảnh nào cũng trầm ổn, định tĩnh, bình chân như vại, lúc nào cũng tỉnh queo, tỉnh khô. Nếu tự tại hơn chút nữa thì sẽ biến thành tảng đá, đỉnh núi khư khư bất động cũng ớn lắm. Lẽ đó, tôi còn học thêm cái "không tự tại".

Tự Do cũng vậy, cũng hay, nhưng tự do tâm linh hay tự do bản năng đây? Tự do bản năng thì không được rồi, còn tự do tâm linh thì lại khác. Kẻ có tự do tâm linh thì không còn thích sống tự do, họ tự qui định mình trong những mẫu mực, qui củ, hình thức, lễ nghi. Và tôi cũng vậy, tôi đang tu tập trên lối về "không tự do".

Giải Thoát à? Đạo Phật thường nói đến chủ đích này. Nhưng mà giải thoát hết thì tôi không thích, vì tôi đang còn ở trong cuộc đời này, tôi còn có vợ con, gia sản, tình huynh đệ, bằng hữu, thầy trò, thôn xóm, quê hương và cả nhân loại nữa. Nên tôi, với từng này tuổi đầu, tôi đang tập tành cái "không giải thoát".

Giác Ngộ nữa, đồng ý! Nhưng giác ngộ quá thì ta còn làm được điều gì trên cuộc đời này? Không làm được cái gì cả. Vì sao vậy? Vì giác ngộ nên ta đã biết ráo trọi mọi kết quả sau cùng, mọi kết quả hư huyễn "dã tràng xe cát biển đông" của nó. Giác ngộ thì sẽ không còn vọng tưởng để mà tạo hỏa tiễn máy bay, chinh phục sao kim, sao hỏa, xây dựng lâu đài, dinh thự... Do vậy sau này tôi còn học cái bài học "không giác ngộ" nữa.

Nói tóm lại, cả hai đàng đều phải học hết mới là trọn vẹn Đạo Phật. Xin cạn lời!

Cuộc thảo luận đến đây dường như hết ý. Mọi người quay qua muốn nghe lời phát biểu của vị chủ trì.

Nhà Sư mỉm cười nâng chung trà lên:
- Xin chư vị dùng trà kẻo nguội lạnh lâu rồi !

Mọi người lặng người giây lâu, rồi chợt cười ha hả.

-ooOoo-
(Minh Đức Triều Tâm Ảnh)
__________________
Chỉ khi nào anh chị em biết thương linh hồn mình thì anh chị em mới có thể thương mọi người được (thầy Đáng)

- Không tốt - xấu, đúng - sai
- Không bận tâm lo lắng
- Không hơn thua tranh chấp
- Không đề cao cá nhân
- Không đố kỵ hiềm khích
- Không ích kỷ hẹp hòi
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến Luciola vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (12-07-2011), thien thu 2 (11-07-2011), vothuong (10-07-2011)
Thằng Ăn Cắp
Old 13-07-2011, 1:43 am  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default Thằng Ăn Cắp
Thằng Ăn Cắp

Ở một làng nào đó bên xứ Ấn Độ, có một thương gia nghèo. Ðời sống khó khăn, nạn cường hào ác bá quá đỗi lộng hành khiến bác ta sống không nổi, phải bỏ đi một xứ xa sinh sống. Sống nơi đất khách quê người lâu ngày, lòng riêng vẫn tủi. Lại thêm tuổi đà xế bóng, tính ganh đua, lòng ham muốn cũng mỏi mòn. Một hôm chạnh nhớ cố hương, bác quyết định trở về. Bán hết tài sản lấy tiền mua vàng, gói vào một túi vải giấu trong túi hành lý khoác vai, bác lên đường về quê hương.

Trong vùng quê người thương gia, giữa một cánh đồng, dân trong vùng xây một ngôi chùa nhỏ để các nông phu buổi trưa ghé vào lễ Phật và nghỉ ngơi. Một cây bồ đề lâu năm che bóng rợp xuống một sân nhỏ lát gạch, một cái giếng khơi, nước mát và trong vắt, cũng là nơi cho khách bộ hành ghé chân nghỉ ngơi, giải khát, hoặc đôi khi ngủ qua đêm trong chùa. Chùa không có người coi. Phật tử trong chùa đều là nông dân. Lúc rảnh việc thì tự ý tới làm công quả quét tước, dọn dẹp, chăm sóc cho đám cây cỏ sân chùa lúc nào cũng hương khói quanh năm.

Sau nhiều ngày lặn lội đường xa, người thương gia về gần đến làng cũ. Trời đã xế trưa, nắng gắt. Ði ngang qua chùa, bác ghé vào nghỉ chân dưới gốc bồ đề. Ra giếng nước giải khát, rửa ráy sạch sẽ xong, bác vào chùa lễ Phật. Trong chùa vắng lặng. Bác thắp hương quỳ trước bàn thờ Phật. Ngước nhìn lên, nét mặt đức Thế Tôn vẫn trầm mặc như xưa nay, hơn mười năm qua không có gì thay đổi. Cảnh vật như đứng ngoài thời gian. Lễ xong, người thương gia rời chùa. Thấy bóng chiều đã ngả, đường về còn khá xa, bác liền rảo bước, bỏ quên túi hành lý trong chùa.

Buổi chiều hôm đó, một nông dân nghèo khổ trở về làng sau một ngày làm việc ngoài đồng. Ngang qua chùa, ngày nào cũng vậy, bác ghé vào lễ Phật trước khi trở về nhà. Lễ xong, bác trông thấy một túi vải to để gần bàn thờ. Bác ta nghĩ thầm: “Không biết túi vải của ai đi lễ đã bỏ quên. Nhỡ có người tham tâm lấy mất thì tội nghiệp cho người mất của. Âu là cứ mang về nhà rồi bảng thông báo để trả lại cho người ta.”

Về đến nhà, bác nông dân gọi vợ con ra, trỏ vào túi vải, nói:
- Ðây là vật người ta bỏ quên trong chùa. Nay mình cứ tạm kiểm kê rõ ràng, đầy đủ, mai mốt có người đến nhận đúng thì trả lại cho người ta.
Giở ra xem, thấy có gói vàng to, người nông dân nghiêm giọng dặn vợ con:
- Vàng của người ta là một vật rất nguy hiểm. Nó làm nảy lòng tham. Mọi điều bất chính, bất lương, mọi sự đau khổ cũng từ đó phát sinh. Mẹ con mày chớ có dúng tay vào mà khốn!

Bác cất cẩn thận vào rương, khóa lại.

Người thương gia rảo bước về gần đến làng, nhìn xa xa ráng chiều êm ả, những làn khói bếp vương vấn trên rặng tre quen thuộc. Cảnh xưa vẫn còn trong trí bác so với nay như không có gì thay đổi sau hơn mười năm xa cách.
Vừa đến cổng làng, người thương gia mới sực nhớ đã bỏ quên túi hành lý ở chùa. Lo sợ, hốt hoảng, bác vội quay lại con đường cũ, vừa chạy vừa kêu:
- Khổ thân tôi! Thế là tôi mất hết cả sản nghiệp dành dụm từ hơn mười năm nay! Bao nhiêu công lao trôi sống trôi biển cả rồi! Khổ thân tôi chưa!

Người đi đường ai thấy cũng ngạc nhiên.
Tới chùa thì cảnh vẫn vắng tanh, bên trong chỉ có một cụ già đang lễ Phật. Người thương gia vội túm lấy cụ già, hốt hoảng hỏi:
- Túi đồ của tôi đâu? Vàng của tôi đâu?
Cụ già ngạc nhiên:
- Túi đồ nào của bác? Vàng nào của bác?
- Thì cái túi hành lý tôi để quên hồi xế trưa trong chùa này!
Cụ già vẫn bình thản:
- Quả thật lão không thấy túi đồ của bác. Lão đã sống thanh đạm cả đời, nỡ nào trong chốc lát vứt bỏ lương tâm mà tham của người. Bác cứ bình tĩnh. Của mất, có duyên còn có ngày lấy lại, vô duyên thì của cầm trong tay cũng mất. Túi đồ của bác đã thất lạc, bác lại mất luôn cả cái tâm công chính, đỗ vấy cho người là cớ làm sao? Gần đây có một xóm làng, buổi chiều nông dân thường lễ Phật trước khi về nhà. Bác thử tới đó hỏi xem. Thói thường, thấy vàng là tối mặt lại. Nhưng cũng còn tùy. Cũng còn có nhiều người tốt.

Người thương gia nghe ra, nhận thấy mình vô lý, bèn xin lỗi cụ già rồi theo lời chỉ dẫn, tiếp tục đi tìm. Tới làng, ông ta hỏi nhiều người mà không ai biết. Nghĩ rằng sản nghiệp dành dụm trong mười năm của mình nay phút chốc như chiếc lá vàng rơi theo gió đưa, biết đâu là bờ bến mà tìm! Ðành phó mặc cho bước chân tình cờ may rủi. Khi tới cuối làng, giữa vườn cây cối um tùm có một căn nhà lá nhỏ tồi tàn. Trước cửa treo một tấm bảng đen, với hàng chữ trắng viết to: “Tôi có nhặt được một túi vải bỏ quên trong chùa. Ai là chủ xin tới nhận lại.”

Người thương gia mừng quýnh đập cửa, gặp anh nông dân ra mở hỏi:
- Bác là chủ túi đồ bỏ quên trong chùa?
- Vâng, chính tôi. Tôi đã để quên trong chùa hồi xế trưa nay. Xin cho tôi nhận lại.
- Nếu đó là của bác thì bác phải nói xem túi đồ của bác như thế nào? Trong đựng những gì?
Người thương gia trả lời:
- Ðó là túi vải, trong đựng một ít lương khô đi đường.
Người nông phu nói:
- Thế thì không phải túi đồ của bác.
- Thú thật với bác, cũng còn một số vàng trong một gói vải khác màu đỏ.
Người nông phu nghe tả đúng các đồ vật và số lượng vàng đựng trong túi vải, biết chắc người tới hỏi là chủ nhân bèn mở rương ra, nói với người thương gia:
- Quả thật đó là túi đồ của bác. Xin mời vào nhận.

Người thương gia nhận đủ số vàng, lòng vui khôn tả. Bác thấy cảnh nhà người nông dân nghèo nàn mà lại không có lòng tham, để tỏ lòng biết ơn, bác chia đôi số vàng gói vào một miếng vải đưa cho người nông dân. Bác nói:
- Vàng của tôi tưởng đã mất, may sao lại gặp tấm lòng quý của bác. Tôi xin biếu bác một nửa để tỏ lòng thành thật biết ơn.

Người nông dân ngạc nhiên:
- Trả lại món vật không phải của mình chỉ là một việc bình thường, có ơn gì mà được đền?
- Bác đã làm một điều thiện. Ðược đền ơn là đúng lẽ.

- Làm việc thiện là nghĩa vụ tự nhiên. Đạo lý xưa nay vẫn dạy như vậy. Đó không phải là cái cớ để đòi hay nhận tiền thưởng. Cũng như lòng yêu dân tộc, yêu tổ quốc không phải là cái cớ để được trả công. Vàng của bác do công sức làm ra thì bác hưởng. Tôi có góp công lao gì vào đó mà chia phần? Thôi, xin bác hãy để tôi được sống yên vui trong cái nghèo của tôi hơn là sống giàu có nhờ vào của cải người khác. Như thế cũng là một cách ăn cắp.

Người thương gia không còn lý lẽ gì để nói thêm bèn khoác hành lý lên vai, bất thần vất gói vải đựng nửa số vàng lên bàn rồi bỏ chạy. Ý định của ông ta là bắt buộc bác nông dân phải nhận sự đền ơn, nhưng bác nông dân vội nhặt gói vàng rồi đuổi theo, miệng hô hoán:
- Bớ người ta, thằng ăn cắp! Bắt lấy thằng ăn cắp.
Dân trong làng nghe tiếng hô hoán liền đuổi theo bắt được người thương gia dẫn trở lại trước mặt bác nông dân, hỏi:
- Hắn đã ăn cắp vật gì của bác?
- Hắn định ăn cắp cái tâm công chính và chân thật mà tôi có được từ ngày tôi học Phật!

Những người làm việc công mà đòi trả ơn, làm việc thiện chỉ do tư lợi, làm việc nước cốt vì quyền hành địa vị… thảy đều là những thằng ăn cắp…

(sưu tầm)
__________________
Chỉ khi nào anh chị em biết thương linh hồn mình thì anh chị em mới có thể thương mọi người được (thầy Đáng)

- Không tốt - xấu, đúng - sai
- Không bận tâm lo lắng
- Không hơn thua tranh chấp
- Không đề cao cá nhân
- Không đố kỵ hiềm khích
- Không ích kỷ hẹp hòi

thay đổi nội dung bởi: Luciola, 13-07-2011 lúc 1:46 am.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 2 người đã gửi lời cảm ơn đến Luciola vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (16-07-2011), thien thu 2 (13-07-2011)
Tiếng gọi hồn mê...
Old 03-08-2011, 12:47 am  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default Tiếng gọi hồn mê...
TIẾNG GỌI HỒN MÊ...


Ngày vía của Đức Phật Thầy Tây An, một ngôi chùa cổ ở núi SAM, vùng Bảy Núi, Angiang nghi ngút hương trầm, thiện nam tín nữ chen chúc nhau vào chánh điện dâng hương bái Phật. Người ra kẻ vào ngược xuôi, mặt ai nấy đều vui tươi, y như cuộc đời này không phải là bể khổ. Nhưng rồi, mọi người phải chú ý, khi trông thấy một cô gái trẻ đẹp đang dạo quanh sân chùa, như một Hằng Nga giáng thế xuống thăm cỏi Ta Bà .

Cô gái đầy kiêu sa, nổi bật giữa đám đông do có một sắc đẹp khêu gợi, y phục khác hẳn với mọi người xung quanh, phải công nhận là nàng đẹp. Dáng người thon cao, đầy đặn, mái tóc đen óng ả phủ dài xuống lưng, trắng trẻo. Gương mặt trái soan, khả ái, sáng sủa. Nếu không là hoa hậu hoa khôi, thì cũng là người mẫu xứ người. Ít có ai có thể không bị thu hút bởi cái Đẹp nảo nùng. Có điều, chỉ vì cô gái đã tự chọn cho mình bộ trang phục không hợp ở chốn Thiền Môn... Chiếc váy mini hơi ngắn, tưởng như không còn kiểu nào ngắn hơn, khoe cặp giò dài khêu gợi, chiếc áo thun bó sát ôm lấy thân hình dầy đặn. Đẹp không chê vào đâu được, nhưng cô ta lại xuất hiện không đúng chổ, không đúng lúc, mới gây nên những nỗi bất bình từ những người chung quanh, những lời chê trách, xầm xì to nhỏ sau lưng người đẹp.

Một anh huynh trưởng gia đình Phật tử, bước lại bên cô gái và đưa cho cô ta một chiếc áo tràng màu dà, cúi đầu giọng nhã nhặn:

- Chào chị, chị vui lòng mặc chiếc áo này vào, nếu cần thì chị có thể mặc luôn về nhà, chúng tôi rất lấy làm hân hạnh khi được tặng chị, nhân ngày vía Đức Phật Thầy Tây An !

Cô gái hơi nhíu mày, nhìn anh huynh trưởng, rồi nhìn chiếc áo tràng với vẻ kinh ngạc, rồi cô lắc đầu…

Anh huynh trưởng thiếu kiên nhẩn, dứ chiếc áo tràng tới, nói:
- Chị làm ơn mặc vào giùm cho. Đừng để mọi người khó chịu, và đừng để các Tu Sĩ nhìn thấy được, mà tổn đức đó!

Cô gái lại nhíu cặp chân mày lá liễu, hỏi:

- Vì sao?

Anh huynh trưởng không còn tự chủ được :

- Chị còn chưa hiểu vì sao ư? Nơi đây là chốn tôn nghiêm, không phải chỗ chợ búa hay sân khấu kịch trường, cho nên trang phục trên người chị không phù hợp chút nào, rất chướng mắt mọi người. Chị thật tình không biết, hay không thèm muốn biết?

Cô gái như chợt hiểu mỉm cười, một nụ cười duyên dáng tuyệt đẹp, lắc đầu:

- Biết làm gì để vướng? Ai thấy chướng thì đừng nhìn. Mấy người đi chùa lễ Phật bái tăng, hay là đến đây để nhìn ngắm nhau? Ai tu cũng có cách hành riêng, hãy để cho tôi được yên!

Anh huynh trưởng luống cuốn, không biết phải xử trí ra sao. May sao có một vị Tu Sĩ trẻ bước đến đứng trước cô gái, xá dài một cái, cất giọng từ tốn:

- A Di Đà Phật! Cửa Từ Bi luôn rộng mở để phổ độ chúng sanh, không phân biệt giàu nghèo sang hèn, trẻ già nữ nam… Nhưng, đừng vì vậy mà xem thường chốn thanh tịnh, tạo nhiều phiền toái. Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, chị ăn mặc như vậy mà vào chùa, có khác nào chị coi thường người tu, xúc phạm đếnTam Bảo? Mong chị hoan hỷ mặc áo tràng vào cho…

Cô gái cười hỏi:

- Thầy thấy tôi ăn mặc thế nào?

Vị Tu Sĩ trẻ lúng túng:
- Ờ… thì… rất hở hang … không trang nghiêm kín đáo…và…

Cô gái đưa tay vuốt lại mái tóc, nghiên đầu mĩm cười :

- Thầy tu hành mà còn chấp quá! Tâm của thầy còn động lắm. Lục căn của thầy chưa được thôi thúc, vẫn còn vướng mắc bởi Lục Trần . Tốt hơn hết, thầy nên đóng cửa nhập thất để khỏi nhìn thấy những điều bất thanh bất tịnh ở người phụ nữ do Tà Kiến của Thầy... Niệm Phật Thì Phải Dẹp Lòng Tà!

Vị Tu Sĩ trẻ xanh mặt, cúi đầu, mắt nhìn chăm chăm xuống đất, bước đi lẫn vào đám đông Phật tử… Cô gái cười liếc sang hỏi anh huynh trưởng:

- Anh có vui lòng chỉ cho tôi đến tịnh thất của Thiền Sư trụ trì không? Tôi đang rất muốn được vào vấn an ngài, và thỉnh giáo đôi điều…

Anh huynh trưởng nhíu mày nghĩ ngợi, tặc lưỡi:

- Dẫn chị vào tịnh thất của Thiền Sư trụ trì thì thật là không nên chút nào.. Nhưng, có lẽ phải làm điều này thôi, vì chắc tình huống như bây giờ, chỉ có Thiền Sư mới đủ đạo lực khai tâm điểm đạo cho chị, để chị có thể thấy được lẽ Vô Minh!

Nói rồi, anh ta mời cô gái đi theo mình, băng qua đám đông, vào phía dãy nhà sau chánh điện. Anh ta dừng lại trước cửa một căn phòng, quay sang nói với cô gái:

- Chị vui lòng đứng chờ ở đây một lát, để tôi vào cáo bạch với ThiềN Sư trước, khi nào Thiền Sư đồng ý tiếp khách, tôi sẽ ra mời chị vào. Được chứ?

- Vâng !

Anh huynh trưởng nhún vai ngán ngẫm, đưa tay gõ cửa ba cái. Bên trong có tiếng vọng ra: “Ai? Cần gì?”. Anh huynh trưởng cao giọng:

- Bạch thầy, con là Tịnh Tâm, huynh trưởng gia đình Phật tử, có việc rất hệ trọng cần cáo bạch với thầy !

Bên trong phòng vang lên giọng sang sảng:

- Tịnh Tâm đó ư? Vào đi, cửa không khoá!

Anh huynh trưởng mở cửa, bước nhanh vào trong và đóng lẹ cánh cửa lại. Cô gái đứng tủm tỉm cười, chờ đợi với vẻ tự tin... Chừng mười phút sau, cửa mở, anh huynh trưởng bước ra, nói:

- Chị được phép vào. Nhớ giữ ý giữ tứ một chút nhé!

Cô gái mĩm cười cám ơn, vội bước vào phòng. Một vị tăngThiền Sư tuổi độ thất tuần, đang ngồi trên chiếc bồ đoàn trong tư thế kiết già, ánh mắt sáng rực rọi chiếu thẳng vào mặt vị khách mới vào. Cô gái chấp tay xá ba xá, thưa:

- Bạch thầy, con có thắc mắc xin thầy chỉ giáo…

- Cứ hỏi. Đây nghe.

- Bạch thầy, con ăn mặc như thế này, vào chùa lễ Phật bái tu sĩ, lại bị mọi người chê trách chỉ trích, bị tu sĩ phê bình bắt lỗi, xin hỏi thầy ai đúng ai sai?

- Ai cũng đúng. Ai cũng sai.

- Bạch thầy, người phàm cố chấp đã đành, nhưng người đã xuất gia tu hành mà còn vướng mắc những chuyện lễ nghi, giáo điều, sắc tướng để đi bắt bẻ con, vậy xin hỏi thầy là đúng hay sai?

- Vừa sai, vừa đúng!

- Sao là sai? Sao là đúng?

- Sai, vì tu hành mà còn chấp những điều nhỏ nhặt, nghi lể, giáo điều, Sắc Tướng .v.v. Đúng, vì giữ gìn thanh tịnh cho chốn Thiền Môn tôn nghiêm, đó là bổn phận, là nhiệm vụ phụng sự Tam Bảo, hoằng dương Chánh Pháp!

- Con từng nghe dạy, ngọn cờ phấp phới bay, thật ra cờ không bay mà gió bay, nhưng thật ra gió chẳng động mà do Tâm của con người đang động. Phải vậy chăng?

- Thật hay! Thật hay!

- Vậy, theo Thiền Sư thì con ăn mặc ra sao?

- Bình thường.

- Đáng trách hay đáng khen ạ?

- Hợp thời trang. Hiện đại. Gọn gàng. Tiết kiệm. Nếu người mặc không hề thấy ngượng nghịu, không chút gượng gạo, không phải âu lo, thong dong khứ đáo xuất nhập như rồng đạp mây, thì thật là đáng khen ngợi TỰ TẠI. Nếu mặc vào mà luôn thấy bị gò bó, thấy như bị mang của nợ, mang xích xiềng, không thoải mái đi đứng nằm ngồi, vẫn ngại người chung quanh xầm xì, thì thật là đáng thương, tội nghiệp, chứ không đáng trách!

Cô gái cười gật đầu ra điều thích thú. Thiền Sư trụ trì bật cười ha hả, tiếng cười tự tại vang động như đã rung chuyển cả giàn ngói rong rêu của tịnh thất. Rồi im lặng như tờ. Cô gái cất tiếng:

- Thầy thật cao thâm, vững như bàn thạch!

- Có phải đó là mục đích chính của cô khi ghé thăm bổn tự?

- Im lặng, tức đã thú nhận.


- Cô mang một chút am hiểu giáo lý nhà Phật, một chút kiến thức cơ bản về sự Tĩnh Động, cố tâm cố ý vào chùa để thử thách cái Tâm Đạo của tu sĩ giáo đồ, và đồng thời tỏ ra sự hiểu biết sâu rộng của mình. Sự cố ý làm cho người khác chao đảo tâm ý, tỏ ra cao ngạo, chính là tà tâm, chính là động rồi đó!

- Bạch thầy, quả đúng là con động. Nhưng đâu phải thấy người động mà mình phải động theo, phải vậy không thầy?

- Phải nhớ quanh cô đều là những chúng sanh đang tu, còn tu, chứ chưa có ai đắc đạo, chưa ai giải thoát được mình!

- Chỉ có Thiền Sư là tĩnh thôi sao?

- Vì đây là tịnh thất. Tâm người phải tĩnh, phải tịch tịnh.

- Thầy không trách con về chuyện ăn mặc này thật sao?

- Không trách, mà còn khen. Áo quần chỉ là ngoại vật. Chúng vô tri vô giác, không tội tình gì. Chúng là vật ngoại thân, không là một bộ phận của thân thể con người…

- Và thân thể con người cũng chỉ là giả tạm…

- Vâng Chỉ là đất, nước, gió, lửa vì duyên hợp tạo thành, sao một thời gian hết duyên dứt nghiệp, như hết củi tắt lửa Tứ Đại sẽ tan rả và sẽ trở lại với thiên nhiên... Vạn Vật Vô Thường. Thân xác này còn là thứ bên ngoài, giả tạm huống chi là quần với áo, xiêm với y?

- Chỉ cái Tâm bên trong mới là quan trọng?

- Vâng. Tỉnh động, Phật Tiên, Ma Quỷ cũng đều từ nơi ấy. Cho nên, nếu cô đã có gan ăn mặc hở hang, thiếu thốn vải vóc để vào cửa thiềng, thì hãy phát huy thêm bản lĩnh VẠN PHÁP GIAI KHÔNG mà trút bỏ hết xiêm y giả tạm ra khỏi tấm thân giả tạm ngay nơi đây đi!

- Trút bỏ hết đi! - Thiền Sư trụ trì quát lên.

Cô gái giật bắn mình, vội quỳ mọp xuống, dập đầu yên lặng. Thiền Sư lại quát:
- Trút hết đi... Hãy phát huy Đại Hùng Đại Lực của nhà Phật. Rồi đi ra ngoài, dạo một vòng vãn cảnh mau đi!

- Bạch thầy… Bạch Thầy. Con xin dập đầu tạ tội. Đội ơn thầy, thầy Từ Bi đã dùng Trí Tuệ phá vở màng Vô Minh dày đặc trong con! A DI ĐÀ PHẬT.

TIẾNG GỌI HỒN MÊ HỒN ĐƯỢC GIÁC

(sưu tầm)


__________________
Chỉ khi nào anh chị em biết thương linh hồn mình thì anh chị em mới có thể thương mọi người được (thầy Đáng)

- Không tốt - xấu, đúng - sai
- Không bận tâm lo lắng
- Không hơn thua tranh chấp
- Không đề cao cá nhân
- Không đố kỵ hiềm khích
- Không ích kỷ hẹp hòi
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến Luciola vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (02-09-2011), lephuochoa (14-04-2012), thien thu 2 (03-08-2011)
Old 01-10-2011, 8:52 pm  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default
Phật và người đàn ông lạ mặt

Một lần kia, có một kẻ nào đó nhổ nước miếng vào mặt Phật. Phật bình thản chùi mặt và hỏi kẻ đó: "Ngươi còn gì để nói nữa không?" Các đệ tử của Phật giật mình và bực tức vô cùng. Ngài A Nan bạch Phật: "Bạch Thế Tôn, thật quá đáng lắm! Chúng con không thể hành động gì vì Thế Tôn có mặt ở đây, nếu không, chúng con sẽ giết chết cái tên xấc xược đó. Hắn đã nhổ nứơc miếng vào Thế Tôn, thế mà Ngài vẫn còn hỏi là hắn có còn gì để nói nữa không?"

Phật trả lời: "Ðúng, nhổ nứơc miếng cũng là một cách để phát biểu một điều gì. Có thể người đó quá tức giận đến nỗi không thể dùng lời nào được nữa - vì thế họ đã phải nhổ nước miếng. Một khi không thể dùng ngôn ngữ bày tỏ được, ông sẽ làm gì? Ông cười, ông khóc, nước mắt đầm đìa hay ông ôn hòa, ông vỗ tay, ông biểu lộ một hành động nào đó. Nếu ông tức giận quá, ông sẽ làm gì? Ông không thể tìm ra được một câu nào, một chữ nào thích đáng, thô bỉ để biểu lộ sự quá tức giận của ông. Vậy ông sẽ làm gì? - chỉ còn cách nhổ nước miếng."


Phật tánh

Một tăng sĩ hỏi Thầy mình: "Ðệ tử có Phật tánh chăng ?" Thầy nói: "Không!" Tăng sĩ hỏi: "Ðệ tử nghe nói rằng tất cả sự vật đều có Phật tánh cả
... Tại sao riêng đệ tử lại chẳng có Phật tánh ?" Thầy nói: "Bất cứ côn trùng, thú vật, cây cối, đá sạn ...đều có Phật tánh cả . Trừ ra có
một mình Ngươi thôi!"

Tăng sĩ ngạc nhiên: "Tại sao chỉ riêng có một mình đệ tử là không có Phật tánh? Lạ nhỉ!"

Thầy trả lời: "Là bởi riêng có ngươi mới đem vấn đề ấy mà đặt ra !"


Xuất gia

Người mới phát tâm xuất gia, tuy chí nguyện có lớn nhỏ khác nhau, nhưng ít nhiều đều có tâm đạo, nhưng ngày một lâu, lại bị lợi danh,
nhân duyên làm cho ô nhiễm, tiếp đến lại kiến tạo Chùa chiền, tu sức y áo, mua ruộng vườn, kinh doanh bất động sản, thu nhận đồ đệ, nuôi người ăn kẻ ở, cất giữ tiền bạc, dồn sức đi làm việc đời, đi tìm chỗ nương tựa, thì giống như người thế tục chẳng khác nhau.
Trong kinh Phật có nói : “Một người xuất gia tu hành, Thiên ma ba tuần phải lo sợ”, bây giờ vị Tăng đã biến thành người thế tục như vậy, Ma ba tuần có thể lấy rượu uống chúc mừng. Người phát tâm bồ đề xuất gia, việc trước hết phải biết một điều như vậy. Có một vị sa môn tu hành khổ hạnh trong rừng sâu núi thẳm, một khi xuống núi, bị những thiện nam tín nữ quy y cúng dường, lâu ngày liền mất đạo lực, sống một đời hèn hạ, huống hồ những người xuất gia tu tập đã quá tồi tệ !

Người xưa có nói, sau khi xuất gia, nhất định phải ra khỏi phiền não, phải cắt đứt mọi sự trói buộc ân tình cuộc đời, đó là xuất gia sau khi
xuất gia. Xuất gia trước khi xuất gia thì dễ, xuất gia sau khi xuất gia mới là khó khăn


(Sưu tầm)
__________________
Chỉ khi nào anh chị em biết thương linh hồn mình thì anh chị em mới có thể thương mọi người được (thầy Đáng)

- Không tốt - xấu, đúng - sai
- Không bận tâm lo lắng
- Không hơn thua tranh chấp
- Không đề cao cá nhân
- Không đố kỵ hiềm khích
- Không ích kỷ hẹp hòi

thay đổi nội dung bởi: Luciola, 01-10-2011 lúc 8:55 pm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Bàn tay của mẹ, bài học của con
Old 04-12-2011, 9:00 am  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default Bàn tay của mẹ, bài học của con
BÀN TAY CỦA MẸ, BÀI HỌC CỦA CON

(Lược dịch của một ai đó từ nguyên bản “The Story of Apprecication”)

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bực.

Viên giám đốc: “Anh đã được học bổng của những trường nào?” Chàng thanh niên đáp “Thưa không” “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?” “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí.” Viên giám đốc lại hỏi: “Mẹ của anh làm việc ở đâu?” Chàng thanh niên đáp: “Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần.”

Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo.

Viên giám đốc: “Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?” “Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi.” Chàng thanh niên đáp.

Viên giám đốc: “Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi.”

Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.

Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ.Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay.

Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.

Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ,chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ.

Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu.

Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty. Viên giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”

Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.”

Viên giám đốc: “Cảm tưởng của anh ra sao?”

Chàng trai: “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.”

Viên giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.”

Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày mỗi được cải thiện.

Thưa quí vị. Một đứa bé luôn luôn được che chở và có thói quen muốn gì được nấy, có thể sẽ phát triển “tâm lý đặc quyền” và nó sẽ chỉ luôn luôn nghĩ đến mình nó trước hết. Nó sẽ thờ ơ về các nỗ lực của cha mẹ trong suốt thời gian nuôi dưỡng nó thành người.

Khi làm việc, nó giả thiết rằng mọi người phải vâng lời nó; và khi trở thành một quản trị viên, nó có thể sẽ không bao giờ biết đến sự chịu đựng của các nhân viên dưới quyền và luôn sẵn sàng đổ thừa cho người khác những khiếm khuyết và sai sót trong sinh hoạt của công ty.

Ðối với loại người này, họ có thể học giỏi, có thể thành công một thời gian ngắn nhưng thật sự trong đời họ sẽ không bao giờ họ có cơ hội thực sự cảm nhận được ý nghĩa của thành tựu. Họ sẽ cằn nhằn, lòng họ luôn chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thứ cho mình.

Nếu chúng ta thuộc loại cha mẹ chuyên bao che con cái như thế này, phải chăng chúng ta đang cho chúng thấy tình thương của cha mẹ hay là đang tàn phá chúng, tạo điều kiện cho chúng phát triển tối đa tính ích kỷ vô nhân?

Bạn có thể cho con cái bạn sống trong những căn nhà lớn, ăn thức ăn ngon, học dương cầm, xem TV màn ảnh rộng... Nhưng khi chúng ta cắt cỏ, xin bạn vui lòng cho chúng cùng làm việc đó. Sau bữa cơm, hãy để chúng rửa chén bát cùng với anh chị em chúng. Không phải vì bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi vì bạn nên thương con đúng cách.

Bạn muốn chúng hiểu rằng bất kể cha mẹ giàu có cỡ nào, một ngày kia tóc chúng ta rồi cũng sẽ bạc như mẹ của người bạn trẻ kia. Ðiều quan trọng nhất là con cái của bạn có học để hiểu biết hơn về thái độ chân thành của một con người sống ở đời, và tự khả năng của chúng phải biết cùng làm việc với những người khác để hoàn thành mọi công tác mà chúng gặp phải trong cuộc sống.

(sưu tầm)
__________________
Chỉ khi nào anh chị em biết thương linh hồn mình thì anh chị em mới có thể thương mọi người được (thầy Đáng)

- Không tốt - xấu, đúng - sai
- Không bận tâm lo lắng
- Không hơn thua tranh chấp
- Không đề cao cá nhân
- Không đố kỵ hiềm khích
- Không ích kỷ hẹp hòi
Trả Lời Với Trích Dẫn
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời


Những đề tài tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
ThÔng ĐiỆp TỪ MỘt BỘ LẠc KỲ BÍ GỞi Cho ThẾ GiỚi VĂn Minh HiỆn Nay dung9610 Tâm linh 15 02-09-2014 2:44 pm
Thế giới tâm linh tuanvu_quynh1949 Ứng dụng tâm linh vào đời sống 2 07-09-2012 5:39 am
Lần theo giấc mơ Tiên toi la ai,ai la toi Thư giản - Linh tinh 3 05-05-2011 9:20 am
New Zealand “bị đẩy” đến gần Australia sau một trận động đất dung9610 Tâm linh 5 23-10-2010 5:51 pm
Tam linh thien dinh thatsonphutu Tâm linh 1 17-10-2009 10:10 pm

Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



UE-GLOBAL.COM
Powered by vBulletin & vBadvanced CMPS
Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBulletin Skin developed by: vBStyles