UE Global
Translate this webpage (Google Translation):
    »
Choose your language:      

Chọn diễn đàn
Main Forums
English Forum
www.ue-global.com
Forum Français
French Forum
fr.ue-global.com
Diễn đàn Tiếng Việt
Vietnamese Forum
vn.ue-global.com
Русскоязычные форумы
Russian Forum
ru.ue-global.com
Foro en Español
Spanish Forum
es.ue-global.com

Chào mừng bạn đến với UE Global.
Go Back   UE Global > Diễn đàn Nhân Điện Tiếng Việt > Thư giản - Linh tinh

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Công cụ Xếp Bài
Cà Phê Cóc
Old 16-11-2009, 9:20 pm  
Happy
Senior Member
 
Happy's Avatar
 

Default Cà Phê Cóc
Ông admin bận quá không sửa ô chat cho người ta, thôi dẹp ổng luôn, mình có ý mới dzồi.

Tên của ngành chúng ta là Nhân loại-Giác ngộ-Tình thương, và nói như Cô thì trong các lớp học Thầy đều "kêu gào thảm thiết" các học viên phải có Tình thương, phải phát triển Tình thương. Nhưng diễn đàn chúng ta hơi bị nặng tính học thuật, thiên về Giác Ngộ nhiều hơn. Tính chất bất thành văn đó làm cho mỗi đề tài, mỗi reply đều phải chuẩn, phải chính xác và cố gắng không lạc đề dư thừa, kể cả trong topic Thư giãn. Thực trạng này diễn ra làm cho Tình Thương không có cơ hội "manh nha" và phát triển. Tình Thương không thể bằng lý luận mà có và lớn mạnh được. Như vậy, song song quá trình nghiên cứu-học hỏi, cần thiết phải phát triển yếu tố Giải Trí-Thân Tình-Giản Dị.
Tiếp nữa, nhiều khi bức xúc hoặc vui mừng, hoặc chỉ đơn giản là muốn nói nhảm cái gì đó, muốn vào diễn đàn hê lên một cái, nhưng đụng phải bức tường Nghiêm túc-Trịnh trọng-Trang nghiêm thì lại...ngại , lại đem cái cục Xúc cảm đó gặm nhắm một mình.

Trước tình hình cấp thiết đó, Happy mở quán Cà Phê Cóc tám xuyên lục địa (gọi là cóc vì ngồi chòm hỏm như con cóc để tám cho lẹ ), nhằm tạo một không gian cho mình và cho ACE tám chuyện không chủ đề, không mục đích, không câu nệ câu văn, con chữ; nhằm thu hẹp khoảng cách, gây dựng Tình Thân và phát triển Tình Thương.

Hi, mong sao cho quán xôm tụ. Chuyện vui, chuyện buồn, chuyện may, chuyện rủi vào đây mà tám mại dô mại dô...

Tặng ACE hoa nì
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 4 người đã gửi lời cảm ơn đến Happy vì bài post hữu ích này:
DaiKho (17-11-2009), macvophong (17-11-2009), Nhat nguyen (17-11-2009), nichiko_27590 (17-11-2009)
Old 16-11-2009, 9:32 pm  
Happy
Senior Member
 
Happy's Avatar
 

Default
Vậy Happy mở hàng:
_ Diễn đàn lúc này vắng quá vậy nè!!!!!!!!
_ Dạo này lười quá không làm được gì hết, đang sửa nhưng mà khó quá.
_ Tính viết tiếp phần cuối bài Thượng Đế nhưng cái đầu trống rỗng, ko viết được.
_ Tính mở mục nói về vấn đề Lười mà do...lười quá nên chưa mở.
_ Bỏ bê luyện tập, biết là có tội nhưng tình tiến triển rất là ì ạch.
_ Việt Nam thua Syria rồi, buồn quá. Đá hay vậy mà không ghi bàn được, bỏ mấy cơ hội luôn, xui quá. Tội nghiệp cầu thủ quá, chiến đấu kiên cường vậy rồi để thua ở mấy giây cuối. Thôi kệ, biết đâu hôm bữa thắng Thái Lan mấy giây cuối giờ thua lại y chang để cân bằng. Hoặc biết đâu trong họa có phúc, nay thua để mốt thắng Trung Quốc. Bữa ếm năng lượng cho Vn mà vẫn thua, không biết hôm đá với Trung Quốc có nên ếm tiếp không nữa.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 2 người đã gửi lời cảm ơn đến Happy vì bài post hữu ích này:
macvophong (17-11-2009), Nhat nguyen (17-11-2009)
Old 16-11-2009, 10:23 pm  
MT7MEL
Senior Member
 
MT7MEL's Avatar
 

Default
Xin tiếp bút Happy

Suy ngẫm
Xin trích 1 đoạn trong bài "CÓ KHI ĐƯỜNG PHỐ VẮNG VUI" đăng trên Thời báo kinh tế Sài Gòn:
" Và giác ngộ ra một điều quá chừng nghịch lý: cứ việc nghỉ lễ ngay tại thành phố mình thôi. Dắt díu đi đâu cho xa, vừa tốn kém vừa mệt mỏi. Lại không phải cắn răn cam chịu cái cảnh giá cả trên trời dưới đất, không bị các dịch vụ linh tinh chặt chém thẳng tay. Người người, xe xe đã chạy tới mấy chỗ du lịch đông đen nghẹt cứng rồi, vô tình trả lại những con đường thành phố ít nhiều thênh thang, thoáng khí. Ấy là lúc đường phố vắng vui"

Chuyện vui
Một nhà khoa học phát minh ra một cỗ máy phát hiện nói dối: hễ phát hiện ra ai nói dối là chiếc máy hú lên thật to: Một ông nọ bỏ một khoản tiền lớn ra mua về nhà. Ngay ngày đầu tiên, đứa con trai ông ấy đi học về trễ.
Ông ấy hỏi:
Tại sao mày về trễ?
Đứa con trả lời:
Dạ! Con đến nhà các bạn học nhóm. Chiếc máy liền hú thật to, ông ấy phát hiện ra con mình nói dối. Ông mới dạy rằng:
Mày không giống tao gì hết, ngày xưa tao cỡ mày là học xong về nhà liền. Chiếc máy lại lần nữa hú lên. Ông ấy liền giận lên và đánh con mình. Người mẹ sau bếp liền chạy lên nói rằng:
Cái ông này, dù sao nó cũng là con ông mà!
Cái máy......

Lãn mạn chút: (1 đoạn văn viết về Mẹ)
“ Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi
Mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần”
Lời hát là vậy nhưng trong tâm tưởng của mỗi người con, thì mẹ sẽ sống mãi bên con. Mẹ là nơi an trú, là nơi bình yên, chở che cho con suốt cả cuộc đời. Nhưng tiếc thay:
Giơ tay níu lấy thời gian
Thời gian lặng lẽ bay vào hư vô
Không có gì tồn tại mãi qua thời gian, ngay cả chính người mẹ yêu thương nhất của chúng ta. Tôi và chúng ta mãi vui với cái vui của tình yêu đôi lứa, bạn bè mà quên đi rằng : chúng ta thêm một tuổi thì tóc mẹ thêm sợi bạc. Đến một lúc nào đó, trên đầu chúng ta quấn chiếc khăn tang, tay chúng ta cầm di ảnh đưa mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng, thì khi ấy chúng ta đã mất mẹ mãi mãi:
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong
Lá ngô rơi ở bờ sông
Bờ sông vẫn gió người không thấy về

Chúc cho topic Happy có nhiều người tham gia nhen!
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 4 người đã gửi lời cảm ơn đến MT7MEL vì bài post hữu ích này:
Happy (17-11-2009), macvophong (17-11-2009), Nhat nguyen (17-11-2009), nichiko_27590 (17-11-2009)
Old 17-11-2009, 10:18 am  
nichiko_27590
Senior Member
 

Default
hehe có chỗ để than thở rùi.kaka

Dạo này chán như con gián : cứ bò lung tung trong phòng, tập tành chẳng đi tới đâu, càng ngày càng lười.có tập cung không tập trung. hic
Hong bik có phải không??? chứ mấy hum nay mình lười tập. Thế là mấy hum nay cứ làm chuyện gì cũng khó khăn, hum qua mới " đo đường 2m", hic đang chạy xe đến bệnh viện khám sức khỏe thì bị té xe. , may chỉ bầm dập chứ chưa đổ máu, 3 ngày thì gặp chuyện bực mình. "Trời đánh còn tránh bữa ăn" thế mà đi mua đồ ăn cũng bị chửi. Tức quá chắc tuyệt thực lun quá ( kaka nói vậy chứ hem làm được).
thui bệnh lười tái phát rùi, lần sau 8 típ

thay đổi nội dung bởi: nichiko_27590, 25-12-2009 lúc 12:54 pm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 2 người đã gửi lời cảm ơn đến nichiko_27590 vì bài post hữu ích này:
Happy (17-11-2009), macvophong (17-11-2009)
Old 17-11-2009, 7:15 pm  
Happy
Senior Member
 
Happy's Avatar
 

Default
Ồ dé, có khách rồi. Nhưng giờ thôi tám theo chủ đề đi cho nó hấp dẫn, khỏi mắc công lập topic mới (lười đến thế là cùng ).
Vậy giờ mình nói về Lười đi.
Có thể nói đây là căn bệnh và là vấn nạn muôn thuở của Đời cũng như Đạo. Sau một thời gian chiến đấu tìm cách thoát khỏi nó cũng phát hiện ra vài điều.
Muốn thoát khỏi lười thì cần phải có 1 trong 2 phương tiện:
1. động lực
2. hoặc kỷ luật

_ Nếu dùng "động lực" thì không cần "kỷ luật". Muốn vậy thì yêu cầu là động lực hay động cơ đó phải đủ lớn. Nếu đủ lớn, nó sẽ tạo ra một sự hấp dẫn hoặc ám ảnh mình, từ đó thôi thúc mình tập luyện/ làm việc. Muốn vậy thì có một yêu cầu nữa là động lực này phải tự nhiên, không phải nhân tạo. VD mình thích làm việc vì vợ con (chẳng hạn), thì cái vì vợ con đó phải tự nhiên phát lên. Còn nếu mình chán làm việc, rồi mình ngồi nghĩ ra lý do chính đáng để bắt tay làm; thì lý do nhân tạo đó cũng được, nhưng lại không đủ mạnh để thôi thúc mình làm. Nếu là nhân tạo thì sự siêng năng chỉ duy trì được một thời gian, rất dễ bỏ cuộc, và rất dễ tàn (vì là nhân tạo mà). Như vậy người nào may mắn tự nhiên có được động cơ tốt thì sướng, còn không thì...tèo.
Phát hiện điều này Happy dựa trên kinh nghiệm bản thân: nhớ hồi xửa hồi xưa có một giai đoạn học rất rất tốt. Hồi đó học tốt vì một lý do hơi bị...lãng xẹt. Tuy nó lãng xẹt nhưng là tự nhiên và đủ lớn để thúc đẩy mình học, 24/24 chỉ nghĩ đến 1 động cơ duy nhất đó thôi. Nó đã là một ám ảnh để tạo thành một lực đẩy tốt. Giờ lười quá chợt hồi tưởng lại lúc đó, rút ra bài học, bèn ngồi nghĩ cho mình...cả đống lý do để làm việc. Nhưng...thất bại thảm hại . Vì những lý do đó nhân tạo nên mình nhanh chóng quên đi! Cứ phải ôn lại hoài, nhưng khi nào nhớ thì đó chỉ là những con chữ vô hồn, không tạo nên cảm xúc dạt dào trong tâm được, không có cảm xúc thì thất bại là đương nhiên.
Như vậy đối với loại người không có động lực đủ lớn thì phải dùng phương tiện thứ 2.

_ Thử cách 1 không xong, thì lại ngồi...hồi tưởng tiếp, mới phát hiện ra "chân lý". Nhớ lại hồi xưa, xa xưa hơn nữa, hồi còn nhỏ xíu. Mới thấy là hồi đó mình học cũng tốt lắm mà, mà không cần động lực gì hết. Hồi đó còn nhỏ có biết học để chi đâu, ba má bắt vô trường thì phải học thôi. Như vậy yếu tố thành công ở đây là "kỷ luật". Công nhận, hồi nhỏ ngoan bao nhiêu thì lớn lên hư bấy nhiêu, càng lớn càng thoái hóa mà. Quay lại chủ đề, nếu dùng kỷ luật thì chỉ cần biết cái việc mình cần làm nó...cần thiết phải làm, vậy thôi. Rồi dùng nghị lực của mình ép mình làm việc. Quan trọng ở đây là Sức mạnh nội tại phải đủ lớn. Nhớ trong "Chúng ta thoát thai từ đâu", khi tác giả bàn về những tộc người bị hóa hoang, ông mới nói là may mắn thay tổ tiên của ông đã làm việc rất siêng năng. Và nói những người nhàn cư/ lười biếng/ hóa hoang: "để đạt được tầm mức xưa kia phải nỗ lực rất, rất nhiều". Do vậy, người lười muốn sức mạnh bên trong-nghị lực mạnh lên, thì phải cố gắng rất nhiều.

_ Do đó, dùng "kỷ luật" là một giải pháp, nhưng cũng rất khó khăn, đòi hỏi phải có một nghị lực vô cùng mạnh mẽ. Vậy tốt hơn hết nên đi con đường Trung Đạo: kết hợp 2 cách. Tức là chúng ta cũng tìm lý do để làm việc, nhưng lý do đó không cần phải lớn đến nỗi ám ảnh, chỉ cần lý do chính đáng thôi, ôn lại thường xuyên. Nên nhớ, bây giờ thì lý do không phải nhằm để tạo lực đẩy nữa rồi, nhiệm vụ của lý do bây giờ là chỉ để thuyết phục mình nên làm công việc đó thôi. Sau khi có lý do chính đáng rồi, mình mới dùng nghị lực để ép mình làm việc.

...Lý thuyết là vậy, thực tế thì vẫn đang cố gắng , vẫn đi theo con đường này, lúc nào thất bại thì lại làm lại.

Các ACE nào đã từng bị Lười và khắc phục thành công chưa, hoặc có cao kiến gì về vấn đề này xin chia sẻ để cùng tiến bộ với.

thay đổi nội dung bởi: Happy, 17-11-2009 lúc 7:18 pm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến Happy vì bài post hữu ích này:
htxmai2001 (19-11-2009), macvophong (20-11-2009), nichiko_27590 (18-11-2009)
Old 17-11-2009, 7:25 pm  
Nhat nguyen
Senior Member
 

Default
Trích:
Nguyên văn bởi Happy View Post
Vậy Happy mở hàng:
_ Việt Nam thua Syria rồi, buồn quá. Đá hay vậy mà không ghi bàn được, bỏ mấy cơ hội luôn, xui quá. Tội nghiệp cầu thủ quá, chiến đấu kiên cường vậy rồi để thua ở mấy giây cuối. Thôi kệ, biết đâu hôm bữa thắng Thái Lan mấy giây cuối giờ thua lại y chang để cân bằng. Hoặc biết đâu trong họa có phúc, nay thua để mốt thắng Trung Quốc. Bữa ếm năng lượng cho Vn mà vẫn thua, không biết hôm đá với Trung Quốc có nên ếm tiếp không nữa.
Không biết mấy bác có để ý không chứ dạo này Việt Nam cứ mặc áo trắng là thắng. Vậy mà trận vừa rồi lại thua. Té ra là bác Happy ếm, bác không nhớ Thầy từng nói cái ý rằng không được ủng hộ phe mình bằng cách đó, nếu làm thì càng thua thảm hại.
Hèn chi mà 2 quả phạt đền bị ông trọng tài từ chối!
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến Nhat nguyen vì bài post hữu ích này:
Happy (18-11-2009), macvophong (20-11-2009), nichiko_27590 (18-11-2009)
Old 17-11-2009, 10:17 pm  
MT7MEL
Senior Member
 
MT7MEL's Avatar
 

Default
LƯỜI VÀ SỨ MẠNG

Chúng ta thường nói bâng quơ với nhau rằng: khi vào nhân điện là có sứ mạng tâm linh rồi đó!. Nhưng mấy ai biết và hiểu rõ từ " sứ mạng" ấy.

ĐỜI - sứ mạng
Khi bạn tự đặt ra câu hỏi " Sứ mạng của tôi là gì?" tức có nghĩa rằng bạn đã tự thiết lập cho mình 1 tiến trình cuộc sống trong tương lai và cả thực tại. Giải đáp câu hỏi ấy bạn sẽ thành công. Vì một khi giải đáp bạn phải tự trả lời là : tôi tồn tại trên cuộc sống này để làm gì? Sau khi tốt nghiệp đại học tôi sẽ là ai? Sau 5 năm tới tôi sẽ trở thành ai? và làm gì đến cuối cuộc đời... Để thấu suốt và trả lời tốt câu hỏi cần trải qua 4 giai đoạn: BIẾT - HIỂU - CẢM - NGỘ.Phụ trợ cho sự xác định sứ mạng bằng 2 câu hỏi:
" Tôi sẽ đi đâu từ đây?"
" Từ đây tôi sẽ đi đâu?"
Như vậy nếu như chúng ta xác định sứ mạng của chúng ta một cách rạch ròi, phân bổ quản lý thời gian chặt chẽ, thu hẹp và mở rộng mối quan hệ xung quanh một cách logic ...thì sứ mạng "đời" sẽ hoàn hảo. Từ đó tạo động lực ( như Happy đã đề cập) và thói quen làm việc thì căn bệnh LƯỜI dần dần hết đu bám chúng ta vì khi ấy không còn thời gian cho nó hiện diện.

ĐẠO - sứ mạng
Khi vào học ND ai cũng đã nghe Thầy dạy MINH TRIẾT THỂ XÁC - GIÁC NGỘ LINH HỒN thành ra nếu ai hỏi sứ mạng tôi là gì? Có thể tôi dõng dạt mà trả lời rằng : Sứ mạng tôi xuống trần gian này là hoc đạo để Minh Triết thể xác và giác ngộ linh hồn .
Quả chăng những ngôn từ tuyên bố ấy có quá trao chuốt trong khi Thầy dạy cho ta những biện pháp để tìm và đặt ra sứ mạng là " nhận - cho(truyền,hội nhập)" - hết sức đơn giản . Thầy đã lo cho chúng ta ngay cả trong lúc còn tại thế (hiện tại) và cả sau khi lìa bỏ thể xác (tương lai). Như vậy có cần đặt ra sứ mạng tâm linh hay không? Sứ mạng tâm linh có khác gì với nhiệm vụ tâm linh không? (vấn đề này xin bàn luận sau)
Như vậy nếu đã hiểu thấu đáo công năng của " nhận - cho(truyền, hội nhập)" - sứ mạng hay nhiệm vụ tâm linh thì đây là một động lực vô cùng lớn lao để chống lại căn bệnh LƯỜI.

Tóm lại : nếu xác định được sứ mạng đời và đạo cũng là một phương pháp hữu hiệu cho việc trị bệnh LƯỜI. Trong bài viết trên còn nhiều chỗ đễ dỡ dang xin các bạn tham luận cho những bài kế tiếp.

thay đổi nội dung bởi: MT7MEL, 17-11-2009 lúc 10:28 pm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến MT7MEL vì bài post hữu ích này:
Happy (18-11-2009), macvophong (20-11-2009), nichiko_27590 (18-11-2009)
Old 18-11-2009, 12:08 pm  
Happy
Senior Member
 
Happy's Avatar
 

Default
Trích:
Nguyên văn bởi Nhat nguyen View Post
Thầy từng nói cái ý rằng không được ủng hộ phe mình bằng cách đó, nếu làm thì càng thua thảm hại.
Hèn chi mà 2 quả phạt đền bị ông trọng tài từ chối!
Ối, thì ra là vậy à! Đúng là chết vì thiếu hiểu biết mà !! Vậy thôi không mần nữa, ra răng thì răng.

@ MT7: Cái bạn MT nói Happy cũng có nói rùi đấy, đó là "lý do" để làm việc. Nhưng dù lý do chính đáng và tốt đẹp đi nữa cũng không thể cất mình lên được, cuối cùng quan trọng vẫn là nghị lực.

À, còn nữa, giờ Quán có thêm chức năng mới. Các ACE nhiều khi ngộ ra được một cái gì đấy hay hay, nhưng nó quá...ngắn và không có chủ đề cụ thể nên không post lên; hoặc khi nghĩ ra được gì đó nhưng làm biếng cấu trúc thành một bài hoàn chỉnh rồi cũng...ngâm giấm. Vậy xin mời ACE vô Quán chia sẻ những phát hiện...linh tinh của mình nghe, nếu không thì phí của trời uổng lắm ^^.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 4 người đã gửi lời cảm ơn đến Happy vì bài post hữu ích này:
htxmai2001 (19-11-2009), macvophong (20-11-2009), Nhat nguyen (18-11-2009), nichiko_27590 (18-11-2009)
Old 18-11-2009, 12:57 pm  
nichiko_27590
Senior Member
 

Default
kaka nghe NhatNguyen noi vay thi coi bộ m cũng có lỗi wá. Mấy hum trước lớp mình đá banh, minh có bắn tỉa 1 chút.....cuối cùng thua thảm hại...... hehe hem bik có phải tại m ko thui thì sr
Kaka nói tới chuyện lười thì mình cũng bó tay lun. 2 biện pháp Happy nêu ra m dùng hoài, nhưng lười (chung quy cũng là lười ) hem thèm thực hiện
kaka nhưng dạo này m cũng đang nỗ lực chữa bệnh lười lắm, biện pháp của mình là dùng áp lực làm cho mình có áp lực lớn trong tất cả mọi chuyện học hành và làm việc.... hehe cách này cũng tạm được mặc dù dễ bị "tẩu hỏa nhập ma" từ áp lực chuyển thành stress thì chik.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là người đã gửi lời cảm ơn đến nichiko_27590 vì bài post hữu ích này:
macvophong (20-11-2009)
Old 19-11-2009, 2:43 pm  
hieunc83
Senior Member
 

Default
Xin kính chào toàn thể ACE!

Theo lời mời của bác Happy, e xin mạo muội viết đôi dòng. Em trẻ người non dạ kém hiểu biết mong các bác đừng mắng hay chê cười e, tội nghiệp.

Chả là từ xưa có câu “danh sư xuất cao đồ”, “con hơn cha là nhà có phúc”, e thiết nghĩ trong Nhân Điện cũng cần như thế. Lúc Thầy còn sống , không biết có học trò nào của Thầy giỏi hơn Thầy không? Khi Thầy mất rồi không biết có học trò nào của Thầy giỏi hơn Thầy không? Cô Thuỷ là học trò của Thầy đã dạy đến lớp 20.1 , 20.2 và dạy thêm nhiều công thức mới lạ (e cũng chỉ nghe vậy chứ đã có vinh dự được nghe cô Thuỷ giảng đâu ), vậy phải chăng cô Thuỷ giỏi hơn Thầy? Hiện nay ngoài cô Thuỷ thì có học viên Nhân Điện nào giỏi hơn Thầy không? Sau này có thêm nhiều người nữa giỏi hơn Thầy không? Và e mong là sẽ sớm có nhiều học viên Nhân Điện giỏi như Thầy hay giỏi hơn thì càng tốt vì e vẫn hay nghe thấy câu : Trái Đất đang lâm nguy cần có triệu triệu Lương Minh Đáng thì mới giúp được mà.
__________________
Chúc cho Nhân Loại khắp nơi nơi
Mạnh khoẻ, ấm no suốt cuộc đời
Tâm linh Giác Ngộ, lòng trong sáng
Hạnh phúc an bình mãi mãi vui
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là người đã gửi lời cảm ơn đến hieunc83 vì bài post hữu ích này:
macvophong (20-11-2009)
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



UE-GLOBAL.COM
Powered by vBulletin & vBadvanced CMPS
Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBulletin Skin developed by: vBStyles